Độc Hành Đà Lạt | Phần IV : LangBian huyền thoại.

Độc hành Đà Lạt | Phần 1

Độc hành Đà Lạt | Phần 2

Độc hành Đà Lạt | Phần 3

Độc hành Đà Lạt | Phần 4

Độc hành Đà Lạt | Phần 5

Đà Lạt có LangBian. Đường đến LangBian cực dễ kiếm, có lẽ vì LangBian đã trở thành điểm đến của khách du lịch nỗi tiếng. Bánh xe lăn đều, tôi khoan khoái đưa mắt nhìn cảnh vật hai bên trôi qua chậm chậm, những thửa rau sạch bắt đầu trở mình ngái ngủ khi ánh mặt trời kéo lên đánh thức:

Rồi thì LangBian cũng hiện ra trước mắt. Gởi chiếc xế bên ngoài cổng, chuẩn bị cho cuộc hành trình chinh phục đỉnh LangBian. Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống khoảng đắt trống của khu du lịch này. Lúc bấy giờ tôi mới chợt giật mình: mình chưa trang bị bất cứ cái gì để leo núi. Mũ không, giày cũng không. Giày thì có đôi giày đi chơi trong chân cũng được rồi ( mãi khi bước những bước chân chinh phục tôi mới biết đó là sai lầm), nhưng mũ thì phải có. Ghé vô quầy hàng lưu niệm, một chiếc mũ giả da cao bồi có vành rộng 50.000đ. Đúng là cắt cổ. Nhìn mặt trời, rồi nhìn ngọn núi trước mặt, tôi bấm bụng móc ra 50.000đ, miệng cười méo xệch mặc dù vẫn nghe tiếng nói ngọt ngào của cô gái miền sơn cước. Bên trong cánh cổng, dịch vụ xe jeep cho thuê lên đỉnh vui chơi diễn ra tấp nập, ồn ào. Xốc lại ba lô, bỏ các dịch vụ của khu du lịch, tôi quyết chinh phục LangBian bằng những bước chân lãng tử. Một mình. Cảnh đẹp dưới chân núi tiếp thêm sinh lực cho những bước chân kẻ lang thang, rong rủi.

Thanh bình và nhẹ nhàng. Những gam màu ấm áp của vùng đất bazan màu mỡ.làm nổi bật hình ảnh hai mẹ con chú ngựa thơ thẩn bên đồi. Cảnh vật khiến cho kẻ độc hành không thể không dừng bước để tìm cho mình một khung hình đẹp. Thời gian thì còn đầy, cả ngày, nên thưởng thức cảnh đẹp là một việc không thể bỏ qua trong những bước chân độc hành lãng tử.
Tránh xa con đường nhựa với tiếng gầm rú của những chiếc xe jeep đưa khách lên xuống. Tôi bắt đầu len lỏi qua những tán thông xanh mát rượi khoan khoái đi vào rừng.

Rừng thông xanh bạt ngàn chào đón người lữ khách bằng một hình ảnh lẻ loi cô độc, như báo hiệu cho chặn đường tiếp theo. Nhưng những cảm xúc lâng lâng hiện tại khi đứng giữa núi rừng bao la hùng vĩ, với bầu trời xanh trong vắt, với cái nắng dịu dàng của một buổi sáng miền cao nguyên, khiến kẻ độc hành quên đi thực tại, thả hồn mình bay bổng , phiêu linh. Với tâm trạng náo nức, kẻ phiêu lãng không cần để ý nhiều đến những gì đang đợi mình phía trước, dấn những bước chân mạnh mẽ, dứt khoát tiến vào rừng thông xanh đang kéo những bảng hợp ca hùng dũng bắt đầu một ngày phiêu lưu đáng nhớ.

Dưới những tán thông xanh ngắt, lọc bớt cái gắt của những tia sáng, tôi bước đi khoan thai, nhẹ nhàng. Cảm giác se lạnh với những cơn gió rì rào khúc nhạc đón chân người lãng tử. Quả thật, không có gì thú vị hơn khi tự do lang thang giữa núi rừng bạc ngàn như thế này. Thanh bình và nhẹ tênh. Tôi thả hồn mình lơ lững, nhảy múa, đu đưa trên những nhành thông, đùa giỡn với những tia nắng tinh nghich len lỏi chiếu xuống. Đã quá mệt mỏi với cuộc sống mưa sinh, của những đắng cay, thèm biết bao cảm giác tự nhiên tự tại này! Vì thế mà người lữ khách dường như quên hết những lo lắng thường nhật, thả lòng miên man, để những bước chân tự do hoạt động. Không gò bó và một khuôn phép nào cả, những bước chân nhẹ nhàng cảm nhận sự mềm mại của chiếc thảm dưới chân được đan bởi những chiếc lá của rừng xanh. Những bước chân sâu dần và xa dần và xa dần khỏi âm thanh của cuộc sống: tiếng gầm thét của những chuyến xe lên xuống, tiếng cười nói ồn ào của du khách thập phương. Chỉ còn lại với tâm hồn người lữ khách đơn côi một núi rừng bạc ngàn, những điệu nhạc du dương: tiếng gió, tiếng lá cây, tiếng ríu rít của những loài chim lạ.

Lãng tử, và cô đơn đó là những gì mà cuộc hành trình này mang đến như vốn nó được thiết kế ra như thế; và đây là những giây phút thật sự của cuộc hành trình. Và rồi, vẫn như cuộc đời thật, con đường đi không lúc nào cứ trải rộng bằng phẳng và dễ dàng, luôn có những thử thách chờ đón ở đâu đấy trên những chặn đường đi. Những sườn núi nghiêng những góc lớn hơn 45 độ bắt đầu hiện ra thách thức người lữ khách. Muốn tiếp tục cuộc hành trình, tôi phải băng qua những triền dốc lên xuống như thế.

Và chính lúc này tôi mới chợt nhận ra dôi dày trong chân không phù hợp tí nào cho việc leo núi. Đế nhựa cứng đã mòn, cộng với rừng được trải một lớp thảm lá thông khô, trên độ dốc ấy cứ bắt đầu trơn tuồn tuột. Nếu như phía dưới không có những gốc cây, thì cứ ngồi xuống mà cho trợt patin xuống thì thú vị lắm. Nhưng rõ ràng điều đó là không được. Thêm vào đó chiếc balo nằm trên lưng làm tăng thêm trọng lượng khiến cả người lúc nào cũng chúi về phía trước mỗi khi xuống dốc và bật ngửa ra sau khi leo lên dốc. Đánh vật với thử thách! Cố tìm cho ra những mỏm đá nhỏ để làm điểm tựa cho đôi chân và đôi tay. Tôi phải tháo ba lô cho nó chạy tự do để giảm trọng lượng trên cơ thể. Cùng lúc đó, phải dỡ đủ kiểu lăn lê bò trường được huấn luyện từ thời học quân sự để chinh phục những bước đi. Chính vì thế mà tôi chỉ chụp lại những kỷ niệm này khi đã tìm được chỗ đứng vững chắc cho đôi chân, và hiển nhiên đó là điểm thấp nhất khi vừa xuống dốc để lại tiếp tục chinh phục con dốc phía sườn núi bên kia.

Vật lộn với những sườn đồi, mồ hôi bắt đầu nhễ nhại. Chiếc áo khoác bị tháo ra. Những lúc hiếm hoi dừng lại như thế này, chợt để ý tới hiện tại: hình như mình đã đi xa quá so với đường dẫn lên đỉnh núi. Vật chỉ đường duy nhất trong người bây giờ là chiếc điện thoại với gmap. Vẫn có sóng 3G. Ôi tốt quá! Ngồi bệt xuống, nhấm chút nước cho đỡ cơn mệt, chờ anh em nhà google load dữ liệu xuống máy. Đây rồi, cái chấm nhỏ xíu nằm giữa một mảng thông xanh là mình, tìm langbian, mình đã đi chệt ngang hơi bị nhiều so với đỉnh. Điều chỉnh lại hướng đi. Chợt nghĩ, tiếp tục thế này mạo hiểm quá, không biết phía trước còn những gì đang chờ đợi. Lại một thân một mình giữa đồi núi bao la. Không mang đủ các dụng cụ hỗ trợ cần thiết cho một cuộc đi núi. Ngẫm lại thấy mình bốc đồng quá. Đi không có kế hoạch, không trang bị. Muốn là đi mà không biết mình sẽ đi đâu, điều gì ở phía trước. Có lẽ cái máu phiêu lãng nằm trong con người tôi là một điều gì đó thật hay nhưng cũng thật ngốc. Có lẽ, nên hạn chế lại những cảm xúc bất chợt, bớt đi sự bốc đồng mà nhiều lúc cần lắm trong cuộc đời này. Tôi quyết định hướng những bước chân của mình về con đường dẫn lên điểm du lịch đã được trải nhựa. Lắng nghe tiếng vọng của những chuyến xe jeep để định hướng, nhìn lại bản đồ gmap một lần nữa. Xốc ba lo lên vai, tiếp tục vượt lên sườn núi trước mặt. Đoạn đường lại tiếp tục khiến cho tôi phải dùng cả hai tay, hai chân và cái đầu của mình để đi. Những gốc thông, những mỏm đá trở thành những người bạn cho tôi điểm tựa vượt qua các thử thách này. Có những lúc phải bám xuống sườn núi, lấy tay tém hết các lá thông qua một bên, để lộ lớp đất phía dưới cho những bước chân làm điểm tựa bước đi. Hành trình chính vì thế như kéo dài ra. Tiếng động cơ của những chiếc xe jeep mỗi lúc một rõ dần. Ngước nhìn lên, phía trên kia, chỗ những hàng thông ấy, có lẽ là nơi giáp ranh với con đường nhựa của những tiếng động cơ.

Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa…. Tôi đã phải động viên mình như thế. Ngốc đầu lên khỏi sườn núi. Chạm mặt với đương nhựa. Tôi nhảy phóc lên, phủi những chiếc lá thông khô ghim vào quần áo. Một vài chiếc xe lên xuống, những ánh mắt nhìn ra không hiểu thằng tôi làm gì giữa núi rừng như thế này. Hít một hơi thật sâu – bây giờ thì tôi lại có thể thưởng thức không khí trong lành của núi rằng một cách sảng khoái. Men theo con đường nhựa, tôi thả bước thong dong trên mặt đất bằng phẳng. Tìm cho mình một chỗ nghỉ chân.

Vứt ba lô sang bên, làm một ngụm nước, ngả người xuống tán thông xanh mát rượi, cho mình một khoảnh khắc nghỉ nghơi hưởng thụ sau một đoạn đường vất vả đã đi qua. Dẫu biết rằng mục tiêu vẫn còn ở phía trước! Trong tiếng gió vi vu, tiếng hàng thông xanh rì rào, tôi lim dim, lim dim hòa quyện với núi rừng đang thủ thỉ câu chuyện tình của chàng Lang và nàng Bian.

Với một đoạn đường khá mệt khiến cho bước chân tôi chùn xuống, và tinh thần bắt đầu rơi xuống mặt đất chứ không còn lơ lững trên những cành cây nữa. Quyết định tiếp tục chặn đường còn lại bằng con đường trãi nhựa của những chuyến xe jeep. Bước từng bước trên con đường nhựa quả thật chẳng có thú vị gì cả khi mình muốn tìm những cảm giác phiêu lưu của núi rừng. Bởi thế nên khi gặp những dấu hiệu tracking của một nhóm nào trước đó để lại, cái máu nó lại nỗi lên, tạm biệt con đường nhựa nhạt nhẽo, xốc lại ba lô, power up – như khẩu hiệu của nhóm trecking để lại. Tôi lại bắt đầu những bước chân xuyên qua những triền dốc thông với người bạn đồng hành là những vết tích vẫn còn để lại

Những mũi tên chỉ về phía trước như khuyến khích kẽ lữ hành dấn những bước chân mạnh mẽ. Những vết sơn trên tán đá, thân cây tiếp thêm cho tôi sự tự tin trong cuộc chinh phục của mình dẫu vẫn phải vượt qua những triền dốc trơn trợt. Những sợi dây nilon mỏng manh không thể níu vào cũng trở thành những điểm tựa cho từng bước chân đi.

Những dấu hiệu ấy cho thấy rằng: tôi cô đơn nhưng không hề đơn độc, đoạn đường này đã ghi dấu những bước chân của những kẻ phiêu bạc như tôi. Cảm giác như họ vẫn còn đâu đó phía trước, vì thế những bước chân càng thêm dứt khoát. Sự tự tin đã trở lại. Tâm hồn lại bắt đầu phiêu bồng cũng cỏ cây, hoa lá. Giữa khoảng thời gian mênh mông đơn độc ấy, thi thoảng những mầm sống nhỏ nhoi của núi rừng đem lại cho người lữ hành những cảm xúc khó nói thành lời.

Không bạn bè, người thân xung quanh. Chồi sim rừng vẫn vươn mình sống cùng với những mầm thông non mơn mởn, nở những cánh hoa tim tím. Ở đâu cũng thế, sự đấu tranh sinh tồn và sinh sôi nảy nở là một quy luật tất yếu. Những lúc chán nản, mệt mỏi với cuộc sống, trên những cuộc hành trình như thế này, những hình ảnh này khiến cho tôi như tỉnh dậy, thêm tin vào cuộc sống. Xin cảm ơn những mầm sống nhỏ nhoi của núi rừng như nhắc nhỏ cho người lữ khách về một mặt khác của cuộc sống. Chính những khoảnh khắc ấy đã kéo con đường gần trở lại. Và khi ngước mặt lên là tháp anten, tôi biết rằng mình đã thành công.

Tâm trạng háo hức khi đến đích bị dội một gáo nước lạnh buốt khi tôi đặt chân lên đây. Bởi đơn giản, nơi này là đỉnh khai thác du lịch, đường nhựa xe chạy đến nơi, hàng quán, thợ chụp ảnh, du khách ồn ào. Cảnh vật đã bị nhân tạo hóa, và rõ ràng đây không phải là điểm đến trong hành trình tôi đã vạch ra. Tuy nhiên, đã đi đến nơi, nên dừng chân lại nghỉ ngơi, tiếp thêm năng lượng cho chặn đường mới là điều tôi tự an ủi mình khi lang thang cùng với các du khách nơi này. Phải công nhận một điều (mãi sau khi lên đến đỉnh cao nhất tôi mới biết), tại đỉnh này là nơi có view đẹp nhất khi nhìn xuống dưới chân núi. Cảnh vật mờ ảo, bởi một lớp sương khói mờ mờ, tôi thay ống kính kéo những tấm hình từ trên đỉnh cao 1916m này. Những ngôi nhà trở nên bé xíu nằm dưới chân tôi. Không biết tự khi nào cảm giác đứng trên cao nhìn xuống cuộc sống phía dưới khiến tôi rất thích thú. Những ngôi nhà to lớn giờ trở nên bé xíu, cuộc sống bổng chốc nhỏ nhoi đến không ngờ. Ấy thế mà khi đi đâu tôi cũng muốn được leo lên thật cao, để cuộc sống phải nằm dưới chân mình. Tôi đã mong leo lên tháp truyền hình ở Thượng Hải, hay tôi nhất quyết phải lên tận ngọn tháp Effiel khi lần đầu tiên đến Paris cũng vì thế. Và giờ đây, cảm giác ấy lại đang ở trong tôi.

Đứng giữa trời đất bao la, nhìn cuộc sống dưới chân mình nhỏ nhoi chi lạ. Thế nhưng khi nhìn xung quanh mình vẫn chưa phải là nơi cao nhất, vẫn còn kia ngọn núi xa xa vươn cao hơn mình thách thức. Quyết định chinh phục tiếp đỉnh núi cao nhất ấy được đưa ra không một chút đắn đo. Hai ổ bánh mì và hơn chai nước vẫn còn trong ba lô. Dự định là bữa trưa trên đỉnh, thế nhưng kế hoạch này phá sản vì mất thời gian để đến đây. Bụng thì vẫn không đói lắm, nhưng hơi mệt với chặn đường đã qua. Nguồn thực phẩm dự trữ trong ba lô phải để dành cho cái đỉnh cao nhất kia, nơi mà chắc chắn không có bất cứ dịch vụ ăn uống nào. Nhẩm tính, mình cần phải bổ sung thêm năng lượng. Lượn qua khu bán đồ ăn, những xiên thịt nướng bay mùi thơm phứt. 15000đ cho một xiên Đà Điểu nướng gồm 03 cục thịt nhỏ xiu xíu và 03 miếng ớt Đà Lạt. Hic. Mắc. Làm 02 xâu thịt nướng 30000đ thêm một cây kem 5000đ giải quyết tạm thời cái bao tử. Xong, đảo một vòng quanh đỉnh, phải nói view nhìn ở đây khá đẹp khi con suối vàng chảy uốn lượn dưới chân núi.

Lựa một vị trí có thể thu vào ống kính nét đẹp lãng mạn ấy. Suối vàng mờ mờ sau lớp không khí dày đặt. Tiết trời hôm nay khiến tôi không có được những bức hình trong veo được. Dạo chân lên những bậc thang nhỏ, bước vào quán nước của khu du lịch.

“Đây vẫn chưa là đỉnh cao nhất phải không em?” Vẫn không chắc chắn tôi hỏi lại chú em làm nhân viên trong quán.
“Đúng anh ạ, đỉnh cao nhất đằng kia”, chú vừa nói vừa chỉ tay về phía cái chop cao cao đang nhìn tôi cười ngạo nghễ.
“Có đường lên trên đó không em?”
“Dạ có anh, anh xuống dưới kia một tí là có đường chỉ lên, nhưng xe không đi được” – Chắc chú em này tưởng mình đi xe jeep lên đây!
“Vậy là cứ đi theo đường này xuống hả em?”
“Dạ, đúng rồi anh”
“Cám ơn em, à, cho anh lon bò húc”.
15000đ cho lon bò cụng, cũng okie đó chứ! Uống xong lon nước tăng lực, thấy mình tự tin đến lạ, xốc lại ba lô, nhìn lại đỉnh núi này một lần nữa. Những dãi khói của bà con làm vườn bay lên phía dưới kia cho mình một cảm giác bâng khuâng. Nhớ cái mùi nồng nồng rơm rạ, cỏ khô khi bắt đầu làm đất cho vụ mùa mới.

Thả những bước chân tự do, phóng khoáng theo con đường rợp bóng thông tôi đi tìm cho mình điểm xuất phát tiếp theo như lời chú em phục vụ chỉ. Hai xâu thịt nướng, một que kem và lon bò cụng cộng với không khí trong lành mát rượi bóng thông reo khiến tôi thật sự khôi phục hoàn toàn năng lực. Cái mệt mỏi của chặn đường ban sáng bay đâu mất, để lại những bước chân thong thả của kẻ lãng tử phiêu linh trong gió rừng. Nhẹ tênh những bước chân.

Dọc đường một vài nhóm bạn trẻ cũng đang đi lên, thấy tôi nhao nhao hỏi “ Đến đỉnh còn xa không anh?” “Gần tới rồi, một chút nữa thôi” Tiếng reo mừng vang lên giòn tan trong trẻo giữa núi rừng bạc ngàn. Chợt thấy cuộc sống có thêm nhiều ý nghĩa.

Tôi lang thang theo con đường ngoằn ngoèo, luồn trong rừng thông xanh, một vài đoàn từ đỉnh núi theo xe jeep đi xuống, thấy tôi, hét to “ có đi quá giang xuống không?”. Lắc đầu, vẫy tay chào những khuôn mặt rạng ngời của du khách khi vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thành phố trên cao. Con đường dẫn lên đỉnh cao nhất 2169m nằm ngay tại khúc cua gấp, với vỏn vẹn hai tấm biển chỉ đường bé xíu được đóng trên thân cây thông. Mà nếu không để ý thì cũng khó nhận ra :

Như vậy là tôi đã đi xuống khoảng hơn 2km, con đường phía trước mặt là khoảng 3km leo núi theo như chỉ dẫn của biển báo. Tại đây cuộc đồng hành của tôi có thêm vài người bạn mới, cũng cùng mục đích chinh phục đỉnh 2169m này, những người bạn từ trang web dulichbui. Vài câu chào hỏi, nhập đoàn, chúng tôi bắt đầu những bước chinh phục đỉnh cao theo con đường mòn bé tí tẹo. Do đoàn có nhiều mem, lại tiếp tục chờ đợi bạn đến sau nên tôi bứt phá đi trước, hẹn gặp nhau trên đỉnh LangBian.

Nữa đoạn đường đầu trôi qua một cách nhanh chóng bởi con đường mòn với địa hình tương đối bằng phẳng, không gây khó khăn gì cho lắm. Cảm giác leo núi chỉ bắt đầu với nữa chặng sau của cuộc hành trình, khi phải leo lên những triền dốc đứng. Lúc bấy giờ tôi mới bắt đầu thở dốc, đôi chân bắt đầu cảm thấy mỏi cơ. Len lõi đi trong rừng rậm, bây giờ thì đích thị là rừng rậm với nhiều chủng loại cây cối, không còn là những cánh rừng thông như dưới kia nữa. Những lúc bám tay vào những rễ cây để leo lên, hay những lúc vượt qua các thân cây nằm chắn ngang con đường mòn cao lên tới bụng, tôi bắt đầu thấm mệt. Bước chân bắt đầu nặng dần như đeo chì, mồ hôi vã ra ướt cả chiếc áo thun trên người dẫu rằng con đường đi không có ánh nắng xuyên qua. Dọc đường tôi bắt gặp một vài bạn Tây ba lô đi xuống rời rạc. Nhìn nhau, gởi một lời chào và động viên nhau đi tiếp. Càng lên cao, không khí càng ẩm thấp, dốc càng dựng ngược, người càng mệt, bước chân càng nặng nề, khoảng cách dừng lại nghĩ ngơi càng dày hơn, thế nhưng suy nghĩ mình được đứng trên ngọn núi cao vút, mọi vật xung quanh ngay dưới chân mình lại khiến tôi bước tiếp, những bước chân như cóng lại. Chợt bắt gặp hình ảnh và lời nhắn khá lãng mạn ngay tại điểm dừng chân.

Những chiết lá còn tươi rói, chứng tỏ dòng chữ này mới vừa được sắp đây thôi. Bắt gặp một tâm hồn lãng tử như mình giữa chốn rừng sâu, và chắc rằng đó là của một bạn Tây mũi đỏ mắt xanh nào đó. Dòng chữ như nói chuyện với tôi, nhắn nhủ người lãng tử những bước chân phiêu lãng luông tìm gặp được những người bạn đồng hành đâu đó quanh đây. Tôi không dừng lại nhiều để nghỉ ngơi tại nơi dừng chân, vì càng nghỉ nhiều cảm giác mệt mỏi khi tiếp tục càng tăng. Chính vì thế tôi chọn giải pháp nghỉ ngắn trong vài phút nhưng dừng lại nghỉ nhiều lần trên đường đi. Đường lên núi, nếu đi vào mùa mưa sẽ rất trơn và sẽ khó đi hơn nhiều so với thời tiết mùa khô như lúc tôi chinh phục. Những bước chân cuối cùng lên đỉnh là những bước chân nặng nề nhất nhưng cũng háo hức nhất, vì biết rằng trước mặt mình là cái sung sướng mà mình tìm kiếm. Gần lên đỉnh núi tôi bắt gặp 02 em Tây đi xuống, lại chào nhau, hỏi thăm nhau và chúc mừng nhau rồi mỗi người một hướng (người đi lên, kẻ đi xuống), thật vui và ấm áp tình cảm cả ta lẫn Tây. Và rồi cuối cùng, đỉnh LangBian cũng đón bước chân của kẻ phiêu lãng, tôi nhảy lên sung sướng hét thật to, đẩy cảm xúc của mình bay qua những ngọn núi , những cánh rừng bạt ngàn. Một mình, đứng giữa trời bao la, tất cả mọi vật xung quanh đều phải ngước lên nhìn mình một cách thán phục. Một cảm giác vui sướng ngất trời.

Lấy điện thoại.
Bấm số một người.
Bỏ lại điện thoại vào túi.
Một chút lặng xuất hiện.

Nắng chiều nghiêng nghiêng trải xuống xóm làng dưới chân núi thật đẹp. Người lữ hành vừa vui vừa cảm thấy buồn một cách vô hạn. Cảm giác muốn sẻ chia hạnh phúc nhưng đành phải nhốt nó lại nghẹn ngào. Tôi hét lên, hét những âm thanh dài, vang xa, nhờ cơn gió, nhờ những tán lá rừng mang đi xa, thật xa để bầu trời kia, những dãy núi kia, những tán lá, những loài chim rừng cùng chia sẽ những cảm xúc này, cảm xúc của một con người lãng tử giữa cảnh quang thiên nhiên hùng vĩ…

Một mình trên đỉnh núi, khoan khoái, tôi nằm dài thả lỏng hoàn toàn cơ thể. Nắng chiều khá gắt. Kệ. Lấy chiếc mủ úp che mặt để tránh ánh nắng chiếu vào mắt, tôi lim dim thưởng thức âm thanh vọng của núi rừng sau khi giải quyết cái bao tử bằng ổ bánh mì nguội nhăn nhúm. Gối đầu lên chiếc ba lô, nằm trên đỉnh cao chót vót nghĩ ngợi về những chặn đường mình đã đi qua, những thăng trầm của cuộc sống. Mọi việc như thước phim quay chậm lướt qua bầu trời trước mắt. Tôi thường hay thế, thường tìm cho mình những khoảnh lặng để suy nghĩ, và hôm nay trên đỉnh LangBian lộng gió, một mình giữa bầu trời mênh mông cho tôi một cảm giác đặt biệt khi suy nghĩ về cuộc sống. Không dễ gì để kiếm cho mình những khoảnh khắc thế này, tôi miên mang theo ký ức của mình quên cả thời gian trôi. Mãi đến khi những tiếng vọng của các bạn dulichbui vang lên gần sát, tôi mới quay về thực tại. Từng người một trong đoàn chạm chân lênh đỉnh núi, những tiếng hét vang sảng khoái, những nụ cười rạng ngời lấm tấm mồ hôi, những nét mặt hân hoan vui sướng. Tôi tiếp tục thưởng thức vẻ đẹp của núi rừng qua ống kính. Những tán cây cuả rừng già, những ngọn núi nhấp nhô, những bản làng lấp ló sau các ngọn cây nhưng cười đùa với những tảng mây trắng bồng bềnh trôi trong nắng giữa bầu trời xanh ngắt.

Xoay ngược ống kính lại, đỉnh radar phía xa với trụ anten đánh dấu cùng con suối vàng uốn quanh. Tôi ngạo nghễ nhìn ngắm cái đỉnh ấy, cái đỉnh mình đã đứng đó lúc trưa mà nhìn qua bên này ấm ức. Nhìn luôn lại quảng đường mình đã đi qua: Cũng xa thật! Càng nhìn càng cảm thấy sung sướng, cái cảm giác hụt hẫng khi biết mình chinh phục sai đỉnh giờ như được bù đắp lại

Quay lại với các bạn trong đoàn, tán gẫu, trò chuyện, chụp những tấm hình lưu niệm, rồi xuống núi cho kịp trời chiều. Đoạn đường đi xuống không mấy vất vả cho tôi như khi trèo lên. Đi cùng có thêm những người bạn đồng hành nên quảng đường trở nên ngắn lại. Lúc chúng tôi xuống khoảng tầm giữa buổi chiều vẫn bắt gặp hai bạn nữ đi lên. Chào hỏi, chúc nhau và không quên dặn dò các bạn ấy tranh thủ thời gian không thì trời sẽ tối. Không biết hai bạn ấy có kịp xuống khỏi núi khi màn đêm buông xuống hay không?

Cùng với cuộc trò chuyện dọc đường và những câu đùa vui vẻ chẳng mấy chốc con đường khó khăn đã qua đi, chúng tôi dừng chân lại trên đoạn đường bằng nghỉ ngơi. Đưa mắt nhìn về ngọn núi mà mình đã mới đây thôi còn đang đứng trên đó. Lòng cảm thấy như chia xa một điều gì đó. Tạm biệt đỉnh LangBian, những khoảnh khắc độc bước khó quên và những cảm xúc tràn về bất chợt. Vốn là một người lãng tử, đa mang nên những cảm xúc chợt dừng lại miên man khó tả.

Làm vài hớp nước, chúng tôi lại tiếp tục đường xuống. Chắc có lẽ đã chồn chân cho chuyến leo núi, nên một số bạn trẻ đã chọn cho mình xuống núi trên những chuyến xe jeep. Tôi và ba bạn khác tiếp tục đồng hành len lỏi qua rừng thông. Con đường đi xuống là con đường được đánh dấu trên bản đồ GMAP, là lối đi mà các poter sẽ dẫn khách du lịch đi chứ không đi một cách mò mẩm như tôi lúc ban sáng. Triền dốc thoai thoải len lỏi qua những tán thông thưa thớt. Vẫn những chiếc lá thông kim đan lớp dưới chân khiến cho đôi chân tôi lại bắt đầu trơn trợt khi đế dày không đủ độ bám. Đến gần chân núi, tôi buộc phải tháo đôi dày ra đi chân đất mà cảm thấy an toàn hơn.

Chân núi đón chúng tôi là một bãi cỏ bằng phẳng và khá đẹp. Tuy nhiên đang là mùa khô nên tôi không thể thấy được cái màu xanh mượt mà của cỏ. Chỉ cảm nhận bằng trí tưởng tượng của mình. Một bãi đất bằng, rộng, khi vừa bước chân ra khỏi nhúng cánh rừng thông. Tôi đứng trên bãi cỏ trống trơn, xung quanh như mở rộng ra, khiến cho con người trở nên rộng lượng bao dung hơn. Tôi đưa máy ghi lại theo hướng nhìn về phía rừng thông vừa mới đi qua, và những thửa hoa chuẩn bị cho vụ mới phía trước mặt. Những mảnh đất đỏ trong cái sắc dịu mát của trời chiều, cho tôi liên tưởng đến những luống hoa sặc sỡ sắc màu đung đưa trong gió.

Tạm biệt LangBian khi những tia nắng cuối ngày xuyên qua đám mây dày phía chân trời xa, tạo nên một cảnh tượng huyền bí. Nhìn lại LangBian, chia tay câu chuyện tình lãng mạn, những khoảnh khắc đáng nhớ của một ngày phiêu lãng, hòa vào thiên nhiên núi rừng. Mệt mà vui, mà sướng. Cảm giác tự do tự tại phiêu linh trong không gian mở cùng những điệu nhạc rừng của gió, của cây, của chim muôn và của những bước chân bồng bềnh của người lãng tử.

Trời đã bắt đầu buông xuống, không khí lạnh bắt đầu len lỏi qua lớp áo phong phanh. Nhìn đồng hồ, không kịp cho tôi thực hiện theo kế hoạch của mình. Bỏ lại cung đường Suối Vàng, tôi kết thúc ngày thứ 3 của cuộc hành trình với một tình cảm lãng đãng cùng Chàng Lang và Nàng Bian lộng gió. Những chiếc xe máy quay tròn đưa chúng tôi về với phố phường Đà Lạt. Làm một chút rượu nóng, cùng với vị lạ lạ của lẫu dê nơi phố núi tại quán lẩu nằm sâu hun hút trong con hẻm của đường Trần Nhật Duật. Tôi chia tay các bằng hữu dulichbui mới quen, hẹn gặp lại trong những chuyến phiêu lưu khác.

Advertisements

4 thoughts on “Độc Hành Đà Lạt | Phần IV : LangBian huyền thoại.

  1. Pingback: Độc Hành Đà Lạt | Phần cuối : Có một Đà Lạt khác trong tôi! | Vietnamese Backpackers

  2. Pingback: ĐỘC HÀNH ĐÀ LẠT | PHẦN III : ĐÊM CÔ ĐƠN | Vietnamese Backpackers

  3. Pingback: Độc Hành Đà Lạt | Phần II : Những bước chân lãng tử. | Vietnamese Backpackers

  4. Pingback: Độc hành Đà Lạt | Phần I : Kỷ niệm tuổi thơ | Vietnamese Backpackers

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s