Độc hành 2012: Mây trời, Nắng biển và Gió núi ( P. 3)

Hắn là một con người khó hiểu – nhiều người đã nói như thế! Cũng phải thôi, chính hắn nhiều lúc cũng không hiểu được mình. Như lúc này đây, giữa cái nắng như thiêu đốt của vùng ven biển, hắn vẫn cứ lượn lờ xe trên đường mà không tìm nơi nào đó đánh một giấc no say như thường ngày hắn vẫn làm sau cử cơm trưa. Với hắn, được ngồi trên chiếc xe, vi vu giữa thiên nhiên tự do như thế này thì ít khi có khái niệm mệt mỏi. Con xế tội nghiệp vẫn gồng mình với hắn trong cái nắng gay gắt. Nắng khiến mặt đường phía trước xa xa như loang loáng nước. Nắng khiến cho bánh xe chà xát trên mặt đường như muốn chảy tan ra. Nắng như muốn đốt cháy bàn tay của hắn. Thế nhưng nắng không thể làm mất đi vẻ thanh bình mát lạnh của cảnh vật xung quanh.

Viet Nam

Thế nhưng nắng không thể làm mất đi vẻ thanh bình mát lạnh của cảnh vật xung quanh.

Đó là mảng xanh mát dịu đập vào mắt hắn. Cảnh vật không có gì, chỉ là những bụi cây, vạt cỏ bên đường nhưng sao trông thanh bình đến kì lạ. Với hắn, những lần độc hành, và những phút giây đứng trước những cảnh vật như thế, khiến hắn lại tiếp tục tìm đến với những chuyến độc hành tiếp theo. Những hình ảnh của quê hắn như hiện ra trước mắt, với kỷ niệm những ngày về quê ngoại, lăn tăn chạy chân sáo theo những chú bò lang thang hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác. Vui đùa với nắng với gió, chóng mắt lên tìm những trái dú dẻ, chim chim dại chín mọng. Những kỷ niệm tuổi thơ mà hắn thầm cảm ơn miền quên nghèo đã mang đến cho hắn.

Viet Nam

Những hình ảnh của quê hắn như hiện ra trước mắt, với kỷ niệm những ngày về quê ngoại, lăn tăn chạy chân sáo theo những chú bò lang thang hết ngọn đồi này đến ngọn đồi khác

Chợt bồi hồi nghĩ đến những đứa trẻ phố thị ngày nay, bận rộn với những chiếc cặp nặng trĩu cùng với lịch học dày kín cả ngày. Mệt mỏi. Lo âu. Còn đâu những cảm xúc ngọt ngào với thiên nhiên thanh bình, với kỷ niệm tuổi thơ chăn trâu, bắt bướm? Chợt lẩm bẩm, có cần không một nền giáo dục như thế? Có cần không những đứa trẻ vào học lớp 1 ê a, chưa thạo tiếng mẹ đẻ đã phải thi xếp lớp bằng tiếng Anh ngữ? Có cần không những đôi mắt ngây thơ đã phải đeo đôi kiếng dày cộm khi còn chưa biết tại sao mình lại cần những đôi kính ấy? Đất nước phát triển, con cái thành tài có nhất thiết phải đánh đổi cả một tuổi thơ của đời người. Hắn bâng khuâng. Đơn giản bởi trước mắt hắn là những khung cảnh thật đẹp thật êm dịu mà tuổi thơ của hắn đã gắn bó phần nào.

Quê hắn không có biển, nhưng những thảm cỏ xanh, những vạt lúa non tơ, những đàn bò nhởn nhơ gặm cỏ thì rất gần với ký ức của hắn về tuổi thơ êm đềm. Việt Nam, những cảnh vật rất Việt Nam, êm đềm và bình dị. Dù cho sau này, Việt Nam có phát triển đến đâu, nhưng trong tâm khảm của hắn vẫn có những vạt cỏ xanh êm đềm như thế.

Viet Nam

Hắn bước xuống, tựa lưng vào gốc cây, đăm chìm trong không gian yên bình ấy. Tiếng gió biển vi vu nhè nhẹ. Tiếng gặm cỏ rào rạt của đàn bò. Tiếng xao động của mặt nước khi cơn gió thoảng quan. Tiếng ụm bò giữa trưa hè oi ả. Những âm thanh của cuộc sống như xoắn vào người hắn. Đê mê. Thanh thản.

Hắn bước xuống, tựa lưng vào gốc cây, đăm chìm trong không gian yên bình ấy. Tiếng gió biển vi vu nhè nhẹ. Tiếng gặm cỏ rào rạt của đàn bò. Tiếng xao động của mặt nước khi cơn gió thoảng quan. Tiếng ụm bò giữa trưa hè oi ả. Những âm thanh của cuộc sống như xoắn vào người hắn. Đê mê. Thanh thản. Không còn những bản hợp đồng. Không còn những bữa tiếp khách say khướt. Không còn những ánh đèn lập lòe xanh đỏ chốn thị thành. Hắn cảm thấy nhẹ nhàng biết bao. Những khoảnh khắc độc hành như thế đã hồi sinh cho hắn tiếp tục trong cuộc đời này.

To be continued…

Advertisements

ĐỘC HÀNH 2012 : MÂY TRỜI, NẮNG BIỂN VÀ GIÓ NÚI ( P.II)

Quốc lộ 51 dẫn hắn xuống Bà Rịa là đoạn đường đã quá nhàm chán, bụi và nắng khiến hắn tăng ga không ngần ngại. Hắn không chuẩn bị gì nhiều cho chuyến đi, kể cả tuyến đường của hắn, hắn cũng chả buồn in ra tham khảo, chỉ nhớ man mán:  đường đi của hắn phải qua Bình Châu, thế là tìm đường hướng về Bình Châu mà đi. Nhắm mắt nhắm mũi, hắn theo QL55 mà đi, gió thổi ào ào tưởng nghiêng ngả cả chiếc xế lẫn thân người mỏng manh của hắn, nhưng vẫn không thấy biển đâu. Đi cả hơn 10km vẫn không thấy biển đâu. Thế là sai đường rồi, hắn móc điện thoại ra kiểm tra lại. QL55 cũng đi về Bình Châu, nhưng không phải là con đường ven biển hắn chọn. Vậy là quay xe lại, hắn phải đi được con đường ven biển mới được chứ! Con đường của hắn phải chạy qua Long Điền, đến Long Hải rồi mới thấy biển. Lòng vòng một hồi với những lời hỏi thăm hắn cũng dần dần cảm nhận được cái vị nồng nồng của biển cả, của cái thứ nước mặn mang đậm vị muối, cái vị của những con cá, con mực tươi roi rói được phơi dưới cái nắng đốt lửa của tháng tư. Biển Long Hải đón hắn với một cảnh mê hoặc lòng người :

phượt

Biển Long Hải đón hắn với một cảnh mê hoặc lòng người

Những đám mây trắng nỗi khối trên nền trời xanh thẳm tôn thêm vẻ đẹp cho bãi cát kéo dài ôm lấy mặt nước biển xanh trong. Hắn dừng xe bên đường, vác máy ra đắm chìm với vẻ đẹp của biển giữa trời trưa đứng bóng. Một vài kẻ qua đường nhìn hắn như một thằng hâm, chạy lăn tăn giữa trưa nắng như thiêu đốt, một mình. Hắn biết, chỉ những chuyến độc hành hắn mới có thể có những giây phút hâm hâm như thế, nhưng với hắn đó là sự sảng khoái với thiên nhiên, với những shoot ảnh, với những góc chụp, mặt kệ nắng biển gió trời thiêu đốt sạm đen.

phượt

Hắn biết, chỉ những chuyến độc hành hắn mới có thể có những giây phút hâm hâm như thế, nhưng với hắn đó là sự sảng khoái với thiên nhiên, với những shoot ảnh, với những góc chụp, mặt kệ nắng biển gió trời thiêu đốt sạm đen.

phượt

Chỉ có khúc đường đó, hắn được đứng sát biển, được chạm chân vào nước biển

Chỉ có khúc đường đó, hắn được đứng sát biển, được chạm chân vào nước biển bởi tiếp theo là những đoạn đường xuyên qua khu du lịch với những resorts nối tiếp nhau. Hắn không dừng lại, cứ tiếp túc nhấn ga thúc giục chú xế chạy đến với những khoảng trời thiên nhiên phía trước. Tính hắn thế, lang bạt và chìm đắm với thiên nhiên, lặng nghe những sức sống của tạo hóa trên những ngọn sóng trắng xóa hay những ngọn cỏ xanh non.

Những khu nghĩ dưỡng loang láng hai bên đường, ẩn hiện trong những rặng phi lao mát rượi. Tiếng phi lao lào xào trong gió biển, ngăn bớt cái nắng chói chan trên con đường độc bước của hắn. Khẻ cởi vài nút áo, cho phép những cơn gió biển luồn vào mơn man da thịt. Mát mẻ, sảng khoái. Hắn vừa đều tay ga vừa lảm nhảm những ca khúc quen thuộc với tiếng đệm đàn của những tán phi lao rì rào trong gió biển. Khán giả của hắn là cái nắng trên đầu, con đường trước mặt và có thể những loài thiên nhiên đâu đó hai bên đường. Lo toan, mệt mỏi với cuộc sống dường như tan biến. Những hàng phi lao đung đưa lướt qua mặt hắn vẫy chào tạm biệt, hắn bước vào khu vực Hồ Tràm. Có lẽ đúng với cái tên ấy, những dãy tràm bắt đầu thay thế dần những rặng phi lao.

phượt

…những dãy tràm bắt đầu thay thế dần những rặng phi lao.

Dáng tràm không mỏng manh yếu đuối như phi lao, vững chắc hơn, xanh mượt mà hơn. Những sợi rễ vươn ra cắm vào lòng đất ngập nước, có lẽ là cái thứ nước lờ lợ nửa mặn, nửa ngọt ở cái vùng giáp biển này. Không rộng rãi bao la như khu vực rừng U Minh của đất mũi Cà Mau, nhưng ở đây những vạt tràm xanh ngát cũng đủ để cho kẻ độc hành như hắn gợi lại những hình ảnh trong quá khứ. Hắn nhớ đến chuyến đi về miền Tây những năm trước, cũng là những bánh xe quay cuồng độc bước. Khoản thời gian mà hắn như người mất hồn, vô định chơi vơi trong cuộc sống khắc nghiệt. Hắn nhớ, hắn đã quyết định đi một vòng miền Tây sông nước chỉ tích tắc trong một phút dây ngắn. Không chuẩn bị, không lịch trình, không định hướng, không biết mình sẽ đi đâu và ở đâu. Cứ thế hắn đã đi chuyến ấy. Một chuyến độc hành ngổn ngang, rối rắm như chính hắn vào thời gian ấy. Thế rồi khi nhìn những gốc tràm khẳng khiu, cắm vào mặt nước để sống và vươn lên hình thành một cánh rừng bạt ngàn xanh mướt với hàng ngàn loại chim cư trú líu lo. Hắn đã nhận ra một điều, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, cũng có thể tồn tại và phát triển, như những cánh rừng tràm kia.

phượt

Hắn đã nhận ra một điều, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, cũng có thể tồn tại và phát triển, như những cánh rừng tràm kia.

Đợt đi ấy, chính hình ảnh những gốc tràm đầy sức sống đã phần nào mang đến cho hắn sự cân bằng trong suy nghĩ. Chính vì thế mà khi đứng trước những mảng xanh của tràm, hắn bùi ngùi xúc động. Dựng chân chống xe bên đường, hắn lê la trong cái khoảng trời xanh trong, chỉ có tràm và tràm xung quanh. Những dãy tràm mãnh liệt đầy sức sống do được nguồn nước nuôi dưỡng đầy ắp, vươn những tán lá xanh mơn mởn giữa bầu trời diểm xuyết những án mây trắng bồng bềnh. Tràm vẫn có nét đẹp của riêng nó là vậy:

phượt

Những dãy tràm mãnh liệt đầy sức sống

Hay, những vạt tràm khẳng khiu vẫn tựa vào nhau để sống trên mặt đất cát biển khô cằn, nóng như thiêu đốt dưới cái nắng hè vừa đến.

phượt

…những vạt tràm khẳng khiu vẫn tựa vào nhau để sống…

Những gốc tràm nhỏ nhoi vẫn bám trụ, đâm rễ sâu vào lòng đất, vượt qua cái lớp cát nóng bỏng da chân ấy, để đến với sự ẩm ướt và mát mẻ của tầng đất ẩm gần biển. Một vài cây đã bắt đầu chuyển màu của lá, là qui luật tự nhiên hay do tiết trời khắc nghiệt? Những cánh lá xanh non dã dần chuyển qua mà nâu đỏ:

Phượt

Những cánh lá xanh non dã dần chuyển qua mà nâu đỏ.

Hắn chào tạm biệt những gốc tràm mạnh mẽ, thu lại cho mình một góc cảnh đầy màu sắc của những cây tràm, khung cảnh khiến hắn nhớ đến màu sắc rực rỡ của Paris mà hắn đã có những buổi lang thang đáng nhớ.

Phượt

…một góc cảnh đầy màu sắc của những cây tràm…

Vặn tay ga hắn tiếp tục rong ruổi với cuộc hành trình, tạm gác lại những cảm xúc đột nhiên dâng trào, hắn lại quay về với thực tại, với nắng trời và gió biển của chuyến đi.

to be continued…

Độc hành 2012: Mây trời, Nắng biển và Gió núi

Lại một lần nữa, hắn vác balo lên đường. Gác lại những rủ rê của bè bạn về những chuyến phượt đông người  vui vẻ, hắn chọn độc hành qua những cung đường đầy nắng và gió. Lý do cho một chuyến độc hành thì nhiều, chỉ đơn giản là để có những khoảng thời gian thật sự chỉ là của riêng mình. Lần này hắn chọn một cung đường dài với mây trời,nắng biển  và gió núi.

Hắn đã rất tâm đắt với câu nói “ hạnh phúc là trên đường đi chứ không phải đích đến”, rất nhiều nghĩa trong cuộc sống này. Nhưng với những chặng đường phượt của hắn thì rõ ràng đó chính là nghĩa đen. Với tôn chỉ đó, hắn không quan tâm đích mình đến tại đâu, ăn ngủ thế nào, mà chỉ tập trung vào những gì mình thấy được trên mỗi vòng xe. Kế hoạch ra để định hình một cung đường, nhưng hắn biết sẽ không bao giờ hắn làm theo đúng 100% những gì đã định. Và quả thật, thực tế là như vậy; nhưng chính những lúc vượt ra khỏi những ranh giới của kế hoạch, thì hắn lại có thêm nhưng cảm giác mới mẻ đáng nhớ cho chuyến độc hành của mình. Hồi ức này, như thói quen sau mỗi chuyến đi của hắn, để hồi tưởng lại những cảm xúc đã qua và chia sẽ cùng những tâm hồn đồng điệu.

Ngày trước khi xuất phát, hắn nhậu li bì từ trưa đến tối khuya, không một miếng cơm trong bụng. Sáng dậy, bụng ọc ạch, cảm giác không khỏe, cứ muốn nằm, nằm và nằm. Nhướng mắt mệt mỏi hắn bảo mẹ hắn “ má mua gì nấu ăn sáng đi má, qua giờ con không ăn được gì”. Thế là mẹ hắn tất bật đi mua đồ, nấu một nồi bún thơm phức – thật tội cho mẹ hắn – lòng thương con vô bờ thế đấy. Làm một lúc 02 tô bún mẹ nấu, bụng đã ổn nhưng vẫn mệt, chỉ muốn nằm ngủ tiếp. Mẹ hắn  nhìn hắn lo lắng “ thôi ở nhà nghỉ đi cho khỏe con ạ”. Thế mà khi thấy hắn lục đục xếp đồ vào balo, mẹ cũng chẳng nói gì. Mẹ đã quá hiểu tính hắn, không thể cản được.

Thế là hắn đi, ba lô trên vai cùng chú xế bắt đầu những cung đường rong ruổi. Phà Cát Lái trong buổi sáng trời trong xanh khiến hắn phải rút sung ra làm vài tấm ảnh khi chuyến phà bắt đầu rời bến.

Viet Nam

Phà Cát Lái

Đứng trên phà, tự dưng hắn lại suy nghĩ bâng quơ về số phận của những chiếc phà này. Rồi khi nào chúng sẽ được thay thế bằng nhứng chiếc cầu hiện đại và khi ấy chúng sẽ đi đâu, về đâu như những con phà Thủ Thiêm mới đây thôi đã ngừng hoạt động. Ừ nhỉ, bây giờ mấy ai còn nhớ đến những con phà Thủ Thiêm một thời, khi cầu Thủ Thiêm và hầm Thủ Thiêm đã đi vào hoạt động hiện đại hơn, tiện dụng hơn. Cuộc sống vốn dĩ tàn nhẫn đến vô tâm thế đấy, nhưng âu đấy cũng là quy luật để phát triển. Hắn bật cười, những nụ cười khó hiểu đối với những người xung quanh – hắn vốn có những nụ cười khó hiểu một mình như thế.

Xuống phà, bước chân vào địa phận tỉnh Đồng Nai, những con đường trải nhựa đưa hắn len lỏi qua những cụm dân cư bản xứ. Mặc dù chưa đi đường này lần nào, nhưng hắn cũng chả sợ bị lạc, cứ nhìn những chiếc xe cùng chiều trên đường mang biển số 72 của Vũng Tàu hắn an tâm nhở nhơ với vận tốc nhẹ nhàng 50km/h. Hắn vốn không thích chạy xe như ăn cướp, bở đơn giản một điều hắn muốn được cảm nhận không khí của những nơi hắn bước chân qua, những cảnh vật bên đường hắn đến. Chính vì thế mà dù trời hè nắng gắt, hắn vẫn cứ chầm chậm, mặt cho những chiếc xe khác ào ào qua mặt. Đường về Nhơn Trạch dẫn hắn đến những vườn cao su xanh mượt. Cái nắng sáng nhấp nháy nhảy trên những tán cao su non và rơi xuống thảm cỏ xanh bên dưới làm hắn thấy thật thú vị. Dựng xe dưới gốc cao su, hắn đưa máy lên, bắt đứng những tia nắng tinh nghịch ấy.

Viet Nam

Rừng cao su

Vườn cao su hắn chọn không phải là vườn cao su lớn tuổi nên không có những mái vòm cong cong của những tán lá cao su đặc trưng. Nhưng bù lại, hắn lại được trãi mình trên lớp cỏ xanh mượt mà dưới những gốc cao su non tơ, nghe tiếng lá rì rào, tiếng đùa tinh nghịch của những tia nắng hè loáng loáng trên thảm cỏ xanh ấy.

Viet Nam

Cao su

Rời những mảnh vườn cao su non xanh tơ, hắn tiếp tục cuộc hành trình về Nhơn Trạch. Thủ phủ của huyện Nhơn Trạch nằm giữa cụm khu công nghiệp của tỉnh Đồng Nai. Hôm hắn đi là ngày nghĩ lễ, nên đường phố và các nhà máy vắng tanh không hoạt động,chỉ có những lá cờ đỏ rực tung bay trong cái nắng chói chang mùa hè giữa bầu trời xanh trong vắt. Những lá cờ vui đùa nhảy múa ăn mừng chiến thắng vĩ đại của nhân dân Việt Nam 37 năm về trước. Đẹp! Hắn dừng lại thu vào ống kính của mình khung cảnh ấy mà nghe như có tiếng reo hò chiến thắng vang dội đâu đây.

Viet Nam

Nhơn Trạch

To be continued…

Tây Bắc Du Xuân – Phần V : APACHAI – Cực Tây Tổ Quốc

Sáng dậy sớm khi mặt trời chưa ló dạng để đón mình minh nơi biên giới tổ quốc. Đúng là rượu ngon nên dù tối hôm trước xỉn quắc, sáng hôm sau vẫn thấy khoẻ và dậy sớm được. Cái tiết trời lành lạnh của núi đồi Tây Bắc thật dễ chịu. Từng mảng sương vẫn còn lưu luyến ôm lấy những sườn núi chênh chếch hay núi đồi vẫn còn ngái ngủ chưa muốn buôn lớp chăn sương khi tiết trời vẫn còn lạnh.

 

Một màu ửng vàng ở cuối chân trời báo hiệu một ngày nắng đẹp. Sau bữa sáng nhẹ, chúng tôi di chuyển về nơi xuất phát để leo núi, đặt chân đến cột mốc biên giới Việt-Lào-Trung, nơi mà tiếng gáy con gà đánh thức cả ba nước. Đướng dẫn đến chân núi gấp khúc và dốc liên tục, những chiếc xe yếu khó mà lên được. Tôi cho xe chạy ở số cao, nghe tiếng máy mà thấy tội cho chú xế. Thế rồi, hực hực hực, chú xế tôi ho vài tiếng rồi đứng im không chạy nữa. Đề- máy vẫn nỗ, vào số – vẫn cảm giác được, lên ga – vẫn ăn; nhưng xe vẫn đứng im một chỗ. Loay hoay một lúc vẫn không đoán được bệnh, tôi quyết định đi bộ chặng đường còn lại để nhập cùng đồng đội vì đã trễ- bỏ lại chú xế nằm chỏng chơ ven rừng sau khi được các anh bộ đội cam kết không mất đâu. Lòng lo lắng về chiếc xế và chiều về của mình đeo đẳng tôi trong suốt chặn đường lên núi, trong cái đầu óc mà kiến thức về xe cộ hạn hẹp ấy, tôi nghĩ ngay đến cảnh bể hộp số mà lòng cứ mãi day dứt về nó.

Chiều – nếu như lúc sáng lên núi tôi chậm rãi và trễ nhất đoàn – thì giờ tôi cố tranh thủ lao xuống thật nhanh để về với chiếc xế bị bỏ rơi. Nỗi lo ngày càng nặng, vì là ngày Tết nên các dịch vụ chuyên chở đều không làm việc, kể cả bác tài của đơn vị cũng đang dịp nghỉ phép dưới xuôi. Tôi phải nhờ anh bộ đội đi cùng điện hỏi tất cả những phương án khả thi để đưa chú xế về lại Mường Chà – nơi hi vọng tôi sẽ tìm ra một tiệm sửa xe mở cửa sớm. Quả thật trời cũng không phụ lòng người, may mắn sao có xe chở hàng vào lúc bấy giờ, thế là tôi được hỗ trợ kéo chiếc xế của tôi về đồn. Và may mắn hơn khi được chẩn đoán, căn bệnh của chú xế chỉ  là bị đứt sên giữa chừng; như vậy là tôi có thể sửa xe ngay tại biên giới này mà không cần phải đưa xe về đến Mường Chà như kế hoạch ban đầu. Kê hoạch mà tôi đã vạch ra 02 phương án: hoặc thuê được xe chở xế ra hoặc phải nhờ bạn đồng hành kéo cho chặn đường 20 km trong đêm tối nếu bắc buộc phải thế ( vì nếu không ra kịp Mường Chà trong đêm, đoàn chúng tôi sẽ trễ xe tại Điện Biên vào ngày hôm sau, đó là chưa tính đường về Điện Biên có thuận lợi như lúc đi vào hay không). Thật sự lo lắng, vì thế mà khi nghe chẩn đoán căn bệnh chú xế- tôi như trút được tấm đá nặng trong lồng ngực, thở phào nhẹ nhỏm. Tuy nhiên, ở gần biên giới không tìm đâu ra dây xích cho loại xe Suzzuki của tôi, trán bác sửa xe cùng các anh bộ đội cứ nhíu lại rồi giãn ra. Tôi cùng thấp thỏm theo từng lời trao đổi. Cuối cùng tôi quyết định thử đánh liều với chiếc xích của xe win – loại xe dân nơi đây thường dùng nên có sẵn hàng thay, Vì xích xe win dài hơn nên buộc phải cắt đi hai đốt để có thể vừa với chú xế của tôi. May mắn, việc độ xích cũng thành công, bởi sau đó nó cũng tôi vượt lại những đoạn đường gập ghềnh trở lại Điện Biên an toàn.

Đó là chuyện buổi chiều, còn lúc này,  có nghĩ đến, lo lắng mấy cũng không làm được gì, tôi quyết định để dành lại sự day dứt đó khi về giải quyểt,  thẳng tiến nhập cùng đoàn tại chân núi, nhìn lại xung quanh cảnh vật của núi rừng Tây Bắc hiện ra hùng vĩ dưới cái nắng sớm tôn lên những đường nét uốn lượn khá bắt mắt.

 

Hôm nay các chú xế được nghỉ ngơi nơi chân núi, chúng tôi sẽ đến điểm đích của cuộc hành trình bằng việc trekking lên núi. Đoạn đường đầu tiên chúng tôi phải trải qua đó là một con dốc thẳng và dài, phơi mình dưới ánh nắng chói chang, những ngọn lau và cây bụi hai bên không đủ độ cao để góp ít bóng râm cho cuộc hành trình. Sáng vì trời lạnh nên chúng tôi trang bị hai ba lớp quần áo – khi đi được 1/3 con dốc, mồ hôi đã ra ướt đẩm nóng bức khó chịu trước con mắt oi nồng của ông mặt trời. Những nam thanh nữ tú lần lượt tháo tung các lớp quần áo giữ ấm để nhẹ nhàng thoái mái hơn cho việc leo núi. Ấy thế mà cũng bở cả hơi tai khi bước lên cái triền dốc dài ngoằn ấy.

 

Khi đã chạm chân vào bóng râm của rừng già, tôi mới có dịp nghỉ ngơi và cảm nhận đầy đủ nét đẹp của núi rừng Tây Bắc. Bây giờ đã lên cao hơn, phóng tầm mắt ra xa, những biển mây trắng vẫn chưa kịp tan hết, quấn quýt ôm những sườn núi, mong mênh, thi vị. Chỉ ước được nhảy xuống đắm mình trong mặt biển trắng tinh ấy. May mắn cho chúng tôi, đấy là một trong những ngày hiếm hoi ở khu vực này mây về giăng ngang lưng núi như thế! Đưa ống kính, kéo lại gần để ghi vào cảnh đẹp ấy, chỉ tiếc rằng mình không ghi hết được vẻ đẹp của thiên nhiên.

 

Chúng tôi tiếp tục một đoạn xuống dốc trong rừng già để cân bằng sức chịu đựng của những đôi chân, và dừng nghỉ ngơi noi con suối róc rách leo lõi giữa hai sườn núi. Dòng nước thiên nhiên trong vắt và mát lạnh. Tôi uống liền vài hơi mà cảm thấy như được hoà quyện với núi đồi, cảm giác mát lạnh theo luồn nước uống lan toả vào cơ thể, thật sảng khoái khiến tôi hầu như hồi phục hoàn toàn thể lực cho chặng đường kế tiếp.

Sau khi đã tiếp tế đầy cho những chiếc chai cạn kiệt nước vì chặn đường trước, chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình trên những triền đồi khác, nhưng lần này phía trên chúng tôi là những tán lá mát rượi của rừng già, vì vậy mà tôi hầu như không thấy mệt mỏi, có đủ thời gian và không gian để cảm nhận những cảnh vật xung quanh. Những tán lá rầm rì, lâu lâu khẻ chao đảo để lọt những tia nắng nhỏ bé hắt xuống tinh nghịch đùa giỡn. Tôi cảm nhận được vị ẩm ướt của không khí, quyện vói những mùi âm ẩm, nồng nồng, ngai ngái của các thân cây trong rừng và các lớp lá khô mục ruỗng dưới chân.

Đối với tôi, những lúc như thế này – được trải mình cùng với thiên nhiên , nghe nhịp sống thiên nhiên tác động đến từng thớt thịt và giác quan của mình –thật là một điều tuyệt diệu. Nó xua tan đi những mỏi mệt âu lo hàng ngày mà cuộc sống phố thị đã nhét đầy vào đầu óc tôi. Đắm chìm với những nét hung vĩ của rừng già, và những vẻ đẹp nhỏ nhoi đơn sơ nơi ấy.

Những nụ chồi non óng ánh nội bật trên những tia nắng nhỏ nhoi len lõi.

Những cánh hoa rừng cũng thế….

 

Cả những thứ nhỏ nhặt nhất cũng lung linh tuyệt vời….

 

Và cả những cành cây khô trụi lá cũng tạo dáng trên nền trời xanh thẳm, ngạo nghễ, thách thức.

Đối với tôi là thế, nhưng với một số bạn trong đoàn, thì việc chồn chân leo lên những triền dốc của đồi núi không phải là việc quá dễ. Dốc cứ càng ngày càng dựng ngược, những đôi chân bắt đầu căng cứng lại. Đặc biệt là bạn nữ bị tai nạn hôm trước, với cái chân không đạt 100% sức khoẻ leo lên núi đúng là một cực hình. Thế nhưng ý chí và lòng quyết tâm đã chiến thắng. Nhích từng mét một, có những đoạn phải bò, níu rễ cây để lên. Mồ hôi chảy dài ướt đẩm lưng áo. Tôi quyết định ở lại cùng với các bạn ở tốp sau cùng, để cùng hỗ trợ nhau vượt qua những gian khó trên đường, để tất cả ước mong được chạm đến vùng đất thiêng liêng cực Tây của Tổ Quốc trong đoàn đều thành hiện thực.

Trải qua hết những trải nghiệm ấy, chúng tôi cũng đặt chân đến đích của cuộc hành trình. Cột mốc Apachai, cực tây của tổ quốc, nơi biên giời Việt –Lào-Trung gặp nhau, đường biên giới phân chia theo con nước chảy xuống từ đỉnh núi. Nơi mà đứng đây ta có thể cảm nhận mình là công dân của cả 03 nước.

Đứng tại đây, phóng tầm mắt ra xa hướng về 03 nước, cảm thấy mình thật to lớn, những ngọn núi nhấp nhô bao bọc dưới chân mình trải dài đến vô tận. Quá đẹp và quá đỗi tự hào!

 IMG_0877

Chúng tôi đứng lại và hát quốc ca- chào cờ trước cột mốc của tổ quốc. Cảm thấy thiêng liêng một dòng máu tự hào chảy qua người rần rần, nóng hổi.

APACHAI – Ta đã đến đây đầu xuân 2012

Kỷ niệm xuân 2012

Tây Bắc Du Xuân – Phần 1

Tây Bắc Du Xuân – Phần 2

Tây Bắc Du Xuân – Phần 3

Tây Bắc Du Xuân – Phần 4

Tây Bắc Du Xuân – Phần 5

Tây Bắc Du Xuân – Phần IV : Đồn Biên Phòng – Chén rượu dân quân.

Chúng tôi rời khỏi Điện Biên để về thị trấn Mường Nhé theo lịch đã định sẵn khi ông mặt trời đã khuất sau những dãy núi, màn đêm bắt đầu kéo nhau đến, trời chạng vạng và sập tối nhanh như vốn dĩ là điểm đặt trưng của vùng đồi núi. Đường đẹp và vắng nên tốc độ của đoàn xe khá lớn vì chúng tôi phải chinh phục thời gian khi còn trước mắt khoảng 60km nữa. Có những đoạn đường thẳng tắp, tôi liếc nhìn đồng hồ đo tốc độ mà giật mình với con số mà chưa bao giờ tôi chạm tới.  Con xế của tôi lại trở chứng, tắt ngủm đèn thế là tôi phải mò mẫm đi trong màn đêm với sự hậu thuẫn của chiếc đèn xe của bạn đồng hành phía trước và sau. Tốc độ vì thế cũng đâm ra chậm lại. Lo lắng là không thể tránh khỏi vì đường vắng tanh lại là con đường lạ chưa một lần đi qua, không đèn thế mà chiếc xe vẫn cán đích an toàn.

Về đến Mường Nhé trời trở lạnh, quay quần bên mâm cơm đặt sẵn do hai người nhập đoàn trễ lên đây trước bằng đường xe khách. Đi đã hai ngày, giờ chúng tôi mới có thời gian giao lưu cùng nhau, hỏi tên, tuổi và trêu đùa nhau thật nồng ấm. Hình như có một chút men vào ai nấy cũng dễ thương hơn thì phải. Đêm hôm ấy là đêm chúng tôi được ngủ ngon nhất trong cả hành trình với giường, nệm và chăn ấm.

Sáng hôm sau, trong lúc các phượt nữ lo nồi cháo cho bữa điểm tâm thì cánh đàn ông chúng tôi kiểm tra và đổ xăng cho những chú xế thân yêu. Chúng tôi xuất phát tiếp khi đồng hồ đã điểm 8h sáng nhưng cung đường vẫn còn chìm trong màn sương sáng. Xe chạy, sương tấp vào mặt! Lạnh. Hôm ấy là đoạn đường khó khăn nhất cho chúng tôi đi qua. Bắt đầu là những con dốc lên, quanh co lúc ẩn lúc hiện trong đám sương mù mùa đông; thế nhưng đó lại là cái thi vị mênh mông của những chuyến rong chơi trên xe hai bánh của chúng tôi, cảm nhận những giọt sương va vào mặt, thấm qua làn da và rùng mình khi những cơn gió ập đến. Rồi lại những khúc cua dốc xuống miên man đúng chất của Tây Bắc. Cảnh vật xung quanh cứ thế trôi qua với những triền đôi nhấp nhô uốn lượn, với những mái nhà ẩn hiển trong màn sương nằm cheo leo trên những sườn đồi nghiêng ngả, với những ánh mắt trẻ thơ to tròn lấm lem bụi đất nhìn đoàn xe đi qua với những cảm xúc chỉ có chúng mới có thể diễn tả được.

Thế rồi chúng tôi phải đối mặt với con đường khó khăn nhất, khi mặt trời lên cao và xua đi màn sương sớm, kéo những ngọn đồi và cung đường dậy khỏi cơn ngái ngủ mùa đông để lộ ra con đường đang sửa chữa. Những đoạn đường bị cày xới, lầy lội nắng lên tung bụi mịt mù. Vì là đường đang sửa nên tốc độ hạn chế, lại phải leo những con dốc thẳng đứng. Những chú xế mất trớn cứ gầm lên gắng gượng qua những đỉnh dốc cao để rồi vẫn phải kìm nén cái cảm giác sung sướng khi đổ dốc mà ko dám chạy mượt mà. Những đoạn cua cánh chỏ liên tiếp nối đuôi, tôi phải trả về số 2 và số 1 liên tục để vượt qua những đoạn đường ấy.

Đường hẹp dần, hoang vu dần, độ khó càng tăng lên. Cả đoàn ko còn bám nhau nữa mà đã tách ra từng nhóm chạy cách nhau khá xa. Nhóm đầu có tôi đang cố tìm mọi cách tăng tốc vì nhẩm tính trong đầu khả năng không kịp theo lịch trình vì cung đường xấu hơn dự kiến; bổng nhận được điện thoại từ nhóm cuối, tiếp tục một chiếc xe bị hỏng phải đứng lại dọc đường. Chúng tôi dừng chân chờ đợi, thời gian trôi qua vẫn không có tín hiệu tốt. Quyết định vòng xe lại, các bạn nữ xuống nghỉ ngơi ven đường; Các bạn nam lên xe quay lại vì để tiết kiệm xăng cho quãng đường khá vắng vẻ này chúng tôi không dám mạo hiểm quay lại hết. Trên đường quay lại cảm giác bất an càng tăng theo khoảng cách đi. Sao mà xa thế! Phải tầm hơn 20km quay lại chúng tôi mới thấy chiếc xế đang đứng trơ trơ trước nỗ lực của những thợ xe bất đặt dĩ. Những tay thợ bất đắt dĩ mới lại lao vào, nhìn ngó, xoay thử, làm tất cả những gì mà chúng tôi có thể nghĩ ra để cho chiếc xe nổ máy. Nó vẫn đứng im đấy, không nhúc nhíc, không cử động mặc cho cả đám người căng thẳng, lo lắng, lầm bầm rủa nó. Chúng tôi lo lắng thật sự, tháo banh chiếc xe mới cong ra chỉ để tìm ra hi vọng nào đó mà thật sự chúng tôi nghĩ đến phương án chờ một chiếc xe đò nào đó đi qua để quăng nó lên mà về. Nhưng cái cảnh có xe đò hay ko kể cả chúng tôi cũng không biết! Vì đi cả hơn buổi trời có thấy bóng dáng chiếc xe đò nào đâu. Nhưng có lẽ thấy cái cảnh những con người hi hục càng lúc càng vô vọng, trời cũng thương nên để chúng tôi phát hiện ra cái bệnh của nó. Chả biết tối hôm trước nó chu vô xó xỉnh nào mà để chuột cắn sợi dây điện đến gần đứt; đợi đến khi trải qua những ổ gà ổ voi lởm chởm thì tự mà bung ra; thế thì làm quái nào mà nó nỗ máy được. Giờ nghĩ lại thấy con chuột nào ấy cũng thâm thiệt!

Nhờ mẫu dây điện được nối lại, chúng tôi trở về chỗ các bạn nữ nghỉ chân, đã quá nữa buổi nên đành phải dùng bữa trưa với những gì còn mang theo nơi triền dốc giữa đường.  Những lúc mệt mỏi như thế, cầm ly café nóng mới được pha, nhấp vài ngụm trong cái thời tiết mát lạnh giữa núi đồi cũng âu cũng là cảm giác đáng nhớ ở một cuộc hành trình.

Chiều, chúng tôi cố gắng tăng tốc để về kịp Mường Chà trước khi trời tắt nắng. Con xế của tôi ngốn xăng nhiều nên kim xăng cứ giảm dần, mà cảnh vật hai bên đường không thấy lấy một ngôi nhà. Tôi cố bứt nhanh hi vọng là kịp để đến trạm xăng mà ko phải dẫn xe đi bộ, vì những bình xăng dự phòng mang theo đã chia sẽ hết. Khi bắt gặp những chiếc xe đi ngược chiều lại, và bên đường bắt đầu thưa thớt cuộc sống của người dân, tôi cảm thấy như nhấc đi một gánh nặng: ít ra ko phải dắt xe ngậm ngùi giữa rừng núi hoang vu. Chúng tôi đến thị xã Mường Chà khi chiếc kim xăng của tôi chạm đáy. May mắn thay ngay tại đầu thị xã đã có bán xăng. Tấp vào đổ xăng, lúc đó tôi mới có thời gian nhìn lại; ai nấy trong đoàn đều khoát lên mình một lớp bụi đỏ, bụi đất của Tây Bắc. Và cũng lúc đó tôi mới chợt nghĩ đến sự may mắn của đoàn : nếu như đi vào một ngày mưa gió như hôm trước đây thôi thì có lẽ giờ đấy chúng tôi vẫn phải còn ì ạch đẩy xe lên nhưng con dốc cao trơn trợt mà ko biết khi nào mới đến được đây. Ngồi nằm trải dài bên lề đường, tận hưởng cảm giác vui sướng khi biết rằng chặng đường phía trước rất đẹp và chỉ còn tầm 20km nữa.

Sau một lúc nghỉ ngơi vội vã, mua một ít rau xanh; chúng tôi lại vội vã đi vào đồn biên phòng khi màn đêm bắt đầu buông xuống kéo theo cái lành lạnh của núi đồi. Bây giờ thì con xế của tôi đã thật sự biểu tình với chiếc đèn soi đường. Cố găng chộp lấy cái ánh sáng chạng vạng tôi cố chạy thật nhanh; nhưng cũng chỉ đi được khoảng 2/3 đoạn đường, phần còn lại tôi lại mày mò trong đêm tối với chiếc đèn pin dẫn lối loạng choang, lắc lư.

Cũng con đường này tôi lại một lần nữa mò mẫm trong đêm tối khi trở ra lại thị trấn Mường Nhé. Tôi vẫn còn nhớ như in khi lao với tốc độ hơn 60km/h băng qua ổ gà loạn choạng tay lái; chưa kịp hoàng hồn thì ánh đèn xe phía sau bổng vụt tắt; mới vừa giảm ga chậm lại một chút thì chiếc xe phía trước đã băng băng lao vào màn đêm bỏ xe tôi lại lủi thủi đi trong đêm tối dày đặt. Vừa đi vừa lo lắng cho chiếc xe sau, tôi cố bám theo xe trước để thông báo cho đoàn nhưng lực bất tòng tâm; đường tối đen kịt, ko thể chạy nhanh nữa với ánh sáng của chiếc đèn pin nhập nhoạng; tôi để xe về tốc độ 20km/h chậm rãi mò mẫm những thước đường trong đêm. Cũng may, chiếc xe phía sau tôi chỉ tinh nghịch tắt đèn một đoạn rồi bắt kịp xe tôi với tràng cười khanh khách để tiếp tục soi đường cho tôi về đích an toàn.

Chúng tôi đến đồn biên phòng khá trễ, nhưng vì báo trước và cũng ngay dịp giao lưu quân dân trên ấy nên các anh vẫn chờ cơm chúng tôi bằng một bữa tiệc với khá hoành tráng, có rượu có thịt và có rau. Từng lời chúc mừng , từng câu hỏi thăm, từng ly rượu cụng cùng tiếng cười nói giao lưu ấm áp tình quân dân nơi biên giới tổ quốc. Rượu thơm và ngon; sau một ngày dài mệt mỏi,  gặp rươu ngon và những tay uống rượu cừ phách; chúng tôi cho phép mình được say một bữa. Say vì biết rằng tối nay ta đã an toàn.

Kỷ niệm xuân 2012

Tây Bắc Du Xuân – Phần 1

Tây Bắc Du Xuân – Phần 2

Tây Bắc Du Xuân – Phần 3

Tây Bắc Du Xuân – Phần 4

Tây Bắc Du Xuân – Phần 5

Tây Bắc Du Xuân – Phần III: Điện Biên_Ta đã đến đây.

Từ Sơn La chúng tôi vượt đèo Pha Đin – một trong tứ đại đỉnh đèo của miền Tây Bắc – để về Điện Biên. Hôm nay là một ngày trời đẹp, nắng ửng nhẹ đủ làm cho không khí trở nên dịu mát. Những chiếc xe chúng tôi miên man uốn lượn theo những vòng cua liên tiếp của ngọn đèo đã được xếp hạng. Lên dốc rồi lại xuống dốc; quẹo trái rồi lại quẹo phải. Mặt đường rất đẹp, nên chiếc xe lướt qua nhẹ nhàng, có những khúc cua liên tiếp, tôi cho xe đánh võng dạt cả hai bên đường, nghiêng về một bên; thế nhưng cảm giác vẫn an toàn chi lạ. Đồi núi Tây Bắc vẫn tiếp tục lướt qua hai bên với những ngọn đồi nhấp nhô lên xuống.

Không khí của vùng cao mát mẻ dễ chịu; một vài đoạn vẫn còn loáng thoáng sương giăng duy trì cái rét nhẹ đầu xuân của đất trời Tây Bắc. Tôi vi vu theo cảm nhận của riêng mình, với cảnh vật xung quanh, với núi non hùng vĩ, với những vạt nắng nhẹ rơi bên đường; với những áng sương lãng đãng giăng ngang; với màu sắc sặc sỡ của những bộ trang phục của người dân nơi đây; với những chú lợn ủn ỉn chạy rong, dạo chơi trong tiết trời se lạnh … Yêu biết bao nhiêu những khoảnh khắc như thế, những khoảnh khắc làm cho cuộc đời tôi thêm màu sắc, thêm thi vị; làm cho cuộc hành trình trở nên nhẹ nhàng, cuốn hút bước chân của những người phiêu lãng.

Cứ thế, chúng tôi nhẹ nhàng kết thúc đèo Pha Đin khi thời gian đã ngã về nữa cuối ngày. Dừng lại trạm xăng dưới chân đèo, tiếp nhiên liệu cho các chú xế cho chặn đường kế tiếp. Bữa trưa chúng tôi được dọn ra : bánh chưng, chả lụa, dưa chuột, xúc xích… cộng thêm chút cafe nấu vội, hương vị Tết giữa đường đơn sơ cuốn hút những cái bụng đói meo vì quá bữa. Khi đi thì không sao, lúc dừng lại, bao tử đã được nạp năng lượng thì cảm giác mệt mỏi lại kéo đến. Cái mệt, cái đuối của cả ngày hôm qua vất vả được dịp tung hoành; thêm cái thiếu ngủ của một đêm co ro vì lạnh; mọi người trở nên mệt mỏi. Chúng tôi quyết định nghĩ ngơi, chợp mắt một tí để phục hồi sức khỏe trong cái nắng dịu nhạt của trời chiều. Hàng xế cũng nhân cơ hội đấy nghỉ xả hơi sau một ngọn đèo vất vả.

Chúng tôi về đến thành phố Điện Biên khi mặt trời đã khuất sau đỉnh núi, hắt ánh sáng cuối ngày nhẹ nhàng lên thành phố. Không tính dừng lại ở đây; nhưng khi tượng đài Điện Biên ngay trước mặt, chúng tôi hò nhau chạy lên, dừng chân lại nơi mảnh đất anh hùng dẫu chỉ là những giây phút ngắn ngủi. Tượng đài chiến thắng Điện Biên trong cái nắng dịu nhạt cuối ngày trở nên long lanh, hùng vĩ.

Chúng tôi đã lên đây, thắp những nén hương tưởng niệm, vui đùa chụp ảnh. Với tôi; bất cứ khi nào cũng thế, khi có dịp leo lên những vị trí cao, tôi luôn thích thú nhìn ngắm cuộc sống phía dưới chân mình. Thành phố Điện Biên trong ráng chiều hiện ra buồn man mác. Những mái nhà tường vôi mái ngói khang trang, những con đường rộng mở, những cánh đồng bát ngát làm tiền cảnh cho những rặng núi vùng cao bắt đầu khoát chiếc áo sương mỏng về đêm. Lòng tôi chợt chùn xuống, không thể ngờ được rằng, nơi đây đã in dấu trong những trang lịch sử oai hùng thế giới. Ngày xưa, khi học về chiến thắng Điện Biên, tôi đã tự hào biết bao, mong muốn được một lần chứng kiến mảnh đất anh hùng này. Hôm nay, đứng đây, giữa đất trời Điện Biên, lịch sử hào hùng vang vọng lại, tiếng bom rơi, tiếng may bay gầm thét … tất cả như một thước phim chiếu chậm xuất hiện trong tôi trong một thoáng lặng.

Chúng tôi còn trở lại nơi đây thêm một lần nữa trong chiều về để thăm hầm Đờ Cát, đồi A1. Thời gian cho phép không được nhiều, nhưng như thế cũng đã đủ cho tôi, một người con miền Nam đất Việt, được đặt chân đến mảnh đất oai hùng, chứng thực chiến tích của cha ông một thời bom đạn. Thế đấy, Điện Biên ơi, ta đã đến đây!

Tây Bắc Du Xuân – Phần 3
Tây Bắc Du Xuân – Phần 4
Tây Bắc Du Xuân – Phần 5

Tây Bắc Du Xuân: Sơn La – Ấm áp tình người

 

Chúng tôi quyết định đi về Sơn La cho kịp lịch trình khi trời đã ngả về chiều. Bửa cơm trưa được ăn vào lúc xế chiều khiến bao người cảm thấy vô cùng ngon miệng. Tạm biệt Mộc Châu, đoàn xe tiếp tục lăn bánh trên những triền dốc thoai thoải, quanh co – đặt trưng của miền Tây Bắc. Theo kế hoạch chúng tôi sẽ dừng chân tại Thuần Châu – cách Sơn La tầm 20km, nhà một người quen trong đoàn. Điện thoại đã alo, cơm nước chuẩn bị sẵn, đoàn xe đều đều lăn bánh trong cái giá lạnh trời chiều của vùng núi cao Tây Bắc. Trời đã bớt mờ sương, tôi tăng tốc, chiếc xế đổ đèo nhẹ nhàng như lướt trên điệu nhạc du dương của núi đồi.  Vốn là dân trong Nam, lần đầu ra Bắc, lang thang trên những cung đường quanh co uốn khúc; không tránh khỏi những lúc lo âu vì cung đường lạ. Thế nhưng chiếc xe máy vẫn miệt mài đổ những con dốc gấp khúc với tốc độ 50km-60km/h. Thú thật là tôi chưa bao giờ đổ đèo với vận tốc như thế :D.

Đang bon bon trên đường bổng dưng cả đoàn phía trước như dừng lại, một chiếc xế trong đoàn biểu tình với chiếc bánh xẹp lép. Thay xăm, quyết định nhanh chóng. Nhưng ai thay? Cả đoàn ngơ ngác; tôi xắn tay áo, ngồi bệt xuống đất; loay hoay với kìm, cle…- bố ạ, từ trước tới giờ tôi có biết sửa xe là gì đâu – vậy mà loay hoay 1 tiếng đồng hồ với sự giúp sức của các thành viên khác, tôi và một đồng chí nữa cũng hoàn thành xong nhiệm vụ trong cái ánh sáng lúc được lúc mất của những chiếc đèn pin.

Đã quá trễ cho việc về Sơn La và tiến thêm 20km nữa với những con người phờ phạt vì mệt, lạnh và đói; chúng tôi quyến định điểm dừng chân sẽ ngay thành phố Sơn La; thất hẹn cùng gia đình người Thái đã chuẩn bị đón đoàn. Hành trình tiếp tục chặn đường còn lại, hình như ai cũng muốn về nghỉ ngơi sớm nên cả đoàn bắt đầu tăng tốc nhanh hơn. Màn đêm phủ chiếc chăn đen lên con đường trước mắt, chiếc đèn xe của tôi hắt lên những tia sáng vàng nhạt yếu ớt không đủ soi sáng cho con đường đi. Tôi nhanh chóng quyết định: bám theo chiếc xe phía trước. Bây giờ thì toàn bộ suy nghĩ của tôi bám chặt vào ngọn đèn xe trước để đi, không thể chậm lại được. Đoàn xe bắt đầu tách nhóm, tôi bám theo nhóm dẫn đầu băng băng trên con đường đen kịt; lâu lâu lại hắt lên những tia sáng dìu dịu của nhà dân hai bên đường. Gió đêm len qua chiếc khăn len, chui vào người. Lạnh. Đột nhiên chúng tôi nhận được tin từ nhóm phía sau; một xe của đoàn bị tai nạn trên đường. Một thoáng sững sờ, nhóm đầu chúng tôi quay lại; lo lắng; bất an. Tai nạn khiến cho một bạn gái trong đoàn bong gân chân tay được đưa vào nhà dân bên đường chăm sóc trong lúc các bạn nam loay hoay kiểm tra và sửa lại xe cộ. Sau một lúc được chườm đá, chúng tôi lại có thể tiếp tục lên đường để lại những nụ cười thiện cảm đầu xuân khi giải quyết êm đẹp vụ tai nạn.

Thành phố Sơn La đón chúng tôi vào đêm khuya lạnh; đường phố vắng bóng người. Đón đoàn chúng tôi cũng là dân nhà phượt mà một thành viên trong đoàn đã quen trên chuyến xuyên Việt trước. Đêm. Lạnh. Đói. Bát phở nóng nghi ngút khói càng tăng thêm vị đậm đà đầu lưỡi. Chúng tôi trở về nhà người bạn mới quen khi thời gian đã chuyển dần về ngày mới. Mười bảy con người chen chúc nhau tìm giấc ngủ phục hồi sức cho chặn đường tiếp theo ngày mai. Ngoài hiên gió vẫn lùa từng hồi lạnh buốt. Nhiệt độ cảng về đêm càng lạnh khiến cho những chiếc chăn mỏng cùng hơi nóng của 17 con người vẫn không đủ ấm. Bạn chủ nhà cũng chung số phận co ro bên chúng tôi trong tiết trời lạnh giá. Thời gian trôi và giấc ngủ cũng chập chờn kéo đến..

Sáng. Từ biệt chủ nhà – những tấm lòng hiếu khách, chúng tôi tiếp tục thẳng tiến thêm 20km cho bữa sáng đã được chuẩn bị từ tối hôm qua tại nhà sàn người dân tộc Thái. Đón chúng tôi là một bữa cổ thịnh soạn với những chén rượu ấm nồng được rót bởi cô gái chủ nhà xinh xắn. Vì những chén rượu nồng hay vì nét duyên của người con gái Thái mà các xế nhà chúng tôi cứ mãi bịn rịn không muốn dời chân. Mãi khi các ôm thúc giục liên tục, các chàng trai phố thị mới chịu rời đi. Tạm biệt ngôi nhà sàn đơn sơ, tạm biệt tấm lòng hiếu khách của gia chủ, tạm biệt chung rượu xuân vùng núi ngọt ngào; tạm biệt nét thanh xuân tươi trẻ của em gái mới quen; chúng tôi lại tiếp tục rong ruổi những cung đường đã định. Rời Sơn La, ấm áp tình người.

Kỷ niệm Tây Bắc – xuân 01/2012.

Tây Bắc Du Xuân – Phần 2
Tây Bắc Du Xuân – Phần 3
Tây Bắc Du Xuân – Phần 4
Tây Bắc Du Xuân – Phần 5

Tây Bắc Du Xuân : Mộc Châu, những cung đường đầy sương.

Chiếc phi cơ đỗ xuống sân bay Nội Bài lúc 3h45 phút sáng, giọng cô tiếp viên lảnh lót “nhiệt độ bên ngoài là 110C”. Bước xuống điểm hẹn tại bưu điện Hà Đông – rét run cầm cập – 4h30 phút sáng. Đoàn hẹn 5h00, co ro bên góc bưu điện, cái rét hoành hành dữ dội, mặc dù mình đã trang bị 02 lớp quần và 03 lớp áo. Vẫn không ăn thua. Chú tài xế Taxi hỏi mình ái ngại “ anh xuống ở đây àh?”. Chưa bao giờ mà mình lại mong thời gian trôi qua nhanh đến thế. Kim đồng hồ chỉ quá 5h00, vẫn chưa có mống nào tới. Lạnh. Mình lang thang tìm quán cóc ven đường bổ sung tô miến ngang nóng hổi cho ấm bụng. Ngồi xoa tay, húp từng muỗng nước lèo trong cái rét buốt cũng hay ra phết. Ngày xuất phát không được suông sẻ, một chiếc xe trong đoàn tự nhiên trở chứng chạy được một đoạn lại “tạch tạch tạch” đứng im biểu tình. Sáng mồng 03 Tết, đập cửa các tiệm sửa xe bảo họ dậy khai trương :D. Cuối cùng chiếc xe cũng phải phục tùng sau khi qua hai tiệm sửa chữa. Đường lên Mộc Châu quanh co uốn lượn, bắt đầu cho một kỳ phiêu lưu đáng nhớ!

1

Tây Bắc đã quyến rũ tôi qua từng tấm hình trên mạng. Hôm nay, được đi giữa núi đồi Tây Bắc, lòng rộn ràng một nỗi háo hức. Chiếc xe lăn bánh trên những cung đường luồn trong những đồi núi nhấp nhô. Trời vẫn lạnh, vẫn rét nhưng vẫn không làm nao lòng kẻ lãng tử thích phiêu bồng, lang bạt.

Lần đầu đến Tây Bắc, lần đầu được mục thị cơm Lam, thứ cơm được nấu trong ống tre, chỉ việc tách vỏ tre ra là có miếng cơm thơm phức. Làm ống cơm Lam chấm muối vừng giữa trời Tây Bắc, lòng khoan khoái chi lạ. Không biết các anh em cùng đoàn có cảm giác như thế nào, nhưng với tôi, đó quả là một sự khởi đầu đầy mê hoặc. Những ống tre xanh tươi, quyện trong khói bếp mờ ảo, ánh lửa le lói. Tôi vội chụp cho mình một kỷ niêm về món ăn đã trở thành thương hiệu này, giữa gian chòi tạm bợ chứ không ở trong những nhà hàng sang trọng đèn đuốc lập lòe, thế mới là chất cơm Lam, giản dị như chính người dân Tây Bắc.

2

Chuyến du xuân của tôi bắt đầu trong những chặn đường ẩm ướt sương mù. Sương dày đặt mặc dù giữa trưa nắng. Tôi phải hạ ga xuống, chạy chầm chận xuyên qua màn sương ướt lạnh. Không nhìn thấy xe phía trước và phía sau mình, tôi lò mò theo vạch kẻ giữa đường mà tiến từng vòng xe một. Cứ thế, tôi lò mò trong tiết trời lạnh buốt, sương tấp vào mặt ướt đẩm. Những vòng xe lăn đều chậm rãi như đang phiêu linh trong cảnh tiên bồng với những đám mây trắng bồng bềnh những khi lên dốc. Và cũng những cảnh ấy lại cho tôi cảm giác như đi xuống vực sâu thăm thẳm trên những con dốc xuống. Xe vẫn cứ xuống dốc, phía trước mặt chỉ là màu trắng dày đặt của sương mù, xe đi như lao vào vực sâu không đáy. Thấp thỏm, thi vị và miên man… những cảm xúc đan xen lẫn lộn.

3

Sương mù khiến cho tốc độ di chuyển của đoàn chậm lại. Về đến Mộc Châu khi trời đã xế chiều. Chạy tìm cho mình những luống hoa cải còn sót lại. Nhưng đã trễ. Những cánh đồng hoa cải giờ chỉ còn lại những vạt đất xám xịt. Chợt bắt gặp trên bên đường một góc vườn trắng sáng hoa mận, cái thứ hoa cũng nỗi tiếng ở vùng Tây Bắc này. Những chiếc canon, nikon cùng dương lên; những cô cậu mẫu thùng thình trong đống quần áo đi mưa dày khủng khiếp cũng hí hởn làm dáng. Nhí nhảnh, hồn nhiên.

4

Tôi cũng vác chiếc máy ảnh trên vai, đắm chìm với vẻ đẹp đơn sơ của loài hoa này. Những cánh hoa trắng buốt, điểm thêm từng cộng nhụy vàng khẻ rùng mình theo những đợt gió chiều phủ đầy sương lạnh; khoe sắc đón chào mùa xuân mới. Chúng tôi không dừng lại để đến với những đồi chè xanh bạt ngàn hay thưởng thức vị sữa bò nỗi tiếng nơi đây. Mộc Châu – với đoàn chúng tôi – như một điểm dừng chân; đọng lại trong tôi cao nguyên này là những cung đường đầy sương huyền ảo; là những cánh hoa mận trắng xinh xinh rung rinh trong gió chiều lạnh giá.

5

Kỷ niệm Xuân Tây Bắc 01/2012

Tây Bắc Du Xuân – Phần 1

Tây Bắc Du Xuân – Phần 2

Tây Bắc Du Xuân – Phần 3

Tây Bắc Du Xuân – Phần 4

Tây Bắc Du Xuân – Phần 5

Độc Hành Đà Lạt | Phần cuối : Có một Đà Lạt khác trong tôi!

 

Độc hành Đà Lạt | Phần 1

Độc hành Đà Lạt | Phần 2

Độc hành Đà Lạt | Phần 3

Độc hành Đà Lạt | Phần 4

Độc hành Đà Lạt | Phần 5

Đà Lạt, với mọi người là những điểm du lịch nỗi tiếng, với tôi là những mái nhà nhấp nhô lên xuống, ẩn hiện trong những rừng thông mờ ảo sương mù, là những vườn hoa đầu mau sắc hay những thửa rau xếp lớp trên sườn đồi. Tuổi thơ của tôi đã gắn liền với những hình ảnh ấy. Thấp thoáng trong tôi, những con đường uốn lượn dưới lớp sương sớm huyền ảo, là những thửa rau râm rang tiếng dế. Tôi đã trải qua một tuổi thơ với những buổi trưa hè, đi lật từng gốc sú để chọn cho mình những chú dế thang, dế lửa… Thế nên trong lần trở lại này tôi muốn tìm lại ký ức của mình dẫu rằng Đà Lạt đã đổi thay nhiều quá. Bẻ tay lái lên khu vực Trại Mát, lang thang trong khu trồng rau và hoa của bà con như một phần kế hoạch đã định sẵn.

Những triền đồi dốc thoai thoải, những khoảnh đất trồng rau và hoa nhỏ nhắn tạo nên những bậc thang đặt trưng nơi đây. Những luống rau và hoa đã được thu hoạch để lộ ra những dải đất bazan màu mỡ chuẩn bị đón nhận và nuôi dưỡng những hạt mầm tiếp theo.

Còn sót lại nơi đây những vạt atiso trễ vụ chờ được thu hoạch. Phía xa hơn là những thửa rau non mới trồng xanh mơn mởn, chen chúc đón ánh nắng cùng với những mái bạt trắng che phủ các luống hoa vừa gieo hạt. Chợt nhận ra, cuộc sống luôn luôn chuyển động không ngừng, các thế hệ cùng cung sống trên những mảnh đất này.

Kéo cận cảnh đặt tả những búp hoa atiso vào mùa thu hoạch. Cái thứ hoa đa năng, có thể làm thuốc, làm tra, hay nấu canh hầm xương… Đặc sản của xứ cao nguyên này.

Tôi dừng lại cuối con dốc, cũng là con đường cụt. Một vài chị nông dân đang chuẩn bị đất cho vụ gieo trồng mới. “Em để xe đấy, đi lên trên đồi kia còn hoa cúc để mà chụp hình”. Cảm ơn tấm lòng xởi lởi của người dân nơi đây, gởi chiếc xe bên đường, băng qua những bờ chia cắt các thửa hoa nhỏ xíu, một vài thửa cúc còn sót lại vàng rực một góc trời.

Có thể mỗi người có những cảm nhận khác nhau về những gì mình thấy. Đối với tôi, đứng giữa những luống hoa trong cái nắng của trời cao nguyên xanh trong, chợt thấy lòng nhẹ hẵng. Vốn là người thích những vẻ đẹp của thiên nhiên, thích được trãi lòng mình giữa mây trời đồi núi, cảm thấy lòng bâng khuâng một nỗi nhớ. Đã bao lâu rồi, Đà Lạt đã trở nên nỗi tiếng với thương hiệu của những loài hoa. Đứng nơi đây, nhìn những luống hoa mới gieo hạt, những mầm xanh biên biếc, những cánh hoa vàng rực và cả những thửa đất vừa xong vụ mùa, còn sót lại những chiếc lá khô xơ xác; đó có phải chăng là vòng quay của cuộc sống, sinh ra, lớn lên rồi lại mất đi đó là qui luật tất yếu. Bởi thế nên quan điểm của tôi cũng vô cùng đơn giản : tận hưởng từng giây phút bên mình, từng bước chân phiêu bạc.

Tôi quay trở ra, đứng trên cao thu lại trong ống kính mình một lần nữa toàn cảnh một vùng đồi, nơi ươm mầm những cánh hoa đầy màu sắc, những cánh hoa làm nên một Đà Lạt trong lòng bao du khách. Cảm thấy yêu biết bao thành phố này, nơi tôi đã bập bẹ những bài học vỡ lòng cùng với những ước mơ ngây ngôi trẻ dại. Vòng xe lăn đều trên những đoạn dốc quanh co, người lữ khách lại tiếp tục những bước chân phiêu lãng.

Tôi lại tiếp tục rảo qua những con dốc lên xuống, thu vào ống kính mình vẻ đẹp rất riêng của phố phường Đà Lạt, những mái nhà nhấp nhô lên xuống, ẩn hiện trang những rặng thông xanh. Chợt thấy sao quá đỗi thân quen một tuổi thơ êm đềm. Trời Đà Lạt, giữa cái nắng vẫn đượm một chút gì lành lạnh của vùng cao. Tôi nhớ lại những bước chân sáo tung tăng của đứa trẻ lên 6 với chiếc mũ len có bông hoa phía trên đỉnh đầu lắc lư theo từng bước chân, đáng yêu và ngộ nghĩnh. Hình ảnh của tôi ngày xưa đấy, đôi chân bé nhỏ len lỏi giữa những vách tường xanh đỏ, trên những con dốc nhấp nhô. Giờ đây, rảo bước lại những cung đường ấy, lòng không khỏi bâng khuân một cảm xúc nghẹn ngào.

Phần bài viết này, tôi chỉ muốn gởi đến mọi người những nét đặt trưng của phố phường Đà Lạt qua ống kính mà không phải nói gì nhiều. Xem để cảm nhận một Đà Lạt rất riêng, ít nhất là trong tôi.

Thế đấy, với tôi Đà Lạt đẹp theo cách đấy, đơn sơ, giản dị nhưng lại khiến bao trái tim lãng tử đắm chìm trong mê muội. Từng bước tôi đi, cảm giác buồn man mác giữa những gam màu của cuộc sống. Chợt những lời của bài hát quen thuộc ngày nào vang vọng lại:
“…
Thành phố nào vừa đi đã mỏi.
Đường quanh co bên gốc thông già.
Chiều dang tay nghe nắng chan hòa.
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em.
Mắt em buồn,
Trong sương chiều,
Anh thấy đẹp hơn
….”

Độc Hành Đà Lạt | Phần IV : LangBian huyền thoại.

Độc hành Đà Lạt | Phần 1

Độc hành Đà Lạt | Phần 2

Độc hành Đà Lạt | Phần 3

Độc hành Đà Lạt | Phần 4

Độc hành Đà Lạt | Phần 5

Đà Lạt có LangBian. Đường đến LangBian cực dễ kiếm, có lẽ vì LangBian đã trở thành điểm đến của khách du lịch nỗi tiếng. Bánh xe lăn đều, tôi khoan khoái đưa mắt nhìn cảnh vật hai bên trôi qua chậm chậm, những thửa rau sạch bắt đầu trở mình ngái ngủ khi ánh mặt trời kéo lên đánh thức:

Rồi thì LangBian cũng hiện ra trước mắt. Gởi chiếc xế bên ngoài cổng, chuẩn bị cho cuộc hành trình chinh phục đỉnh LangBian. Mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt xuống khoảng đắt trống của khu du lịch này. Lúc bấy giờ tôi mới chợt giật mình: mình chưa trang bị bất cứ cái gì để leo núi. Mũ không, giày cũng không. Giày thì có đôi giày đi chơi trong chân cũng được rồi ( mãi khi bước những bước chân chinh phục tôi mới biết đó là sai lầm), nhưng mũ thì phải có. Ghé vô quầy hàng lưu niệm, một chiếc mũ giả da cao bồi có vành rộng 50.000đ. Đúng là cắt cổ. Nhìn mặt trời, rồi nhìn ngọn núi trước mặt, tôi bấm bụng móc ra 50.000đ, miệng cười méo xệch mặc dù vẫn nghe tiếng nói ngọt ngào của cô gái miền sơn cước. Bên trong cánh cổng, dịch vụ xe jeep cho thuê lên đỉnh vui chơi diễn ra tấp nập, ồn ào. Xốc lại ba lô, bỏ các dịch vụ của khu du lịch, tôi quyết chinh phục LangBian bằng những bước chân lãng tử. Một mình. Cảnh đẹp dưới chân núi tiếp thêm sinh lực cho những bước chân kẻ lang thang, rong rủi.

Thanh bình và nhẹ nhàng. Những gam màu ấm áp của vùng đất bazan màu mỡ.làm nổi bật hình ảnh hai mẹ con chú ngựa thơ thẩn bên đồi. Cảnh vật khiến cho kẻ độc hành không thể không dừng bước để tìm cho mình một khung hình đẹp. Thời gian thì còn đầy, cả ngày, nên thưởng thức cảnh đẹp là một việc không thể bỏ qua trong những bước chân độc hành lãng tử.
Tránh xa con đường nhựa với tiếng gầm rú của những chiếc xe jeep đưa khách lên xuống. Tôi bắt đầu len lỏi qua những tán thông xanh mát rượi khoan khoái đi vào rừng.

Rừng thông xanh bạt ngàn chào đón người lữ khách bằng một hình ảnh lẻ loi cô độc, như báo hiệu cho chặn đường tiếp theo. Nhưng những cảm xúc lâng lâng hiện tại khi đứng giữa núi rừng bao la hùng vĩ, với bầu trời xanh trong vắt, với cái nắng dịu dàng của một buổi sáng miền cao nguyên, khiến kẻ độc hành quên đi thực tại, thả hồn mình bay bổng , phiêu linh. Với tâm trạng náo nức, kẻ phiêu lãng không cần để ý nhiều đến những gì đang đợi mình phía trước, dấn những bước chân mạnh mẽ, dứt khoát tiến vào rừng thông xanh đang kéo những bảng hợp ca hùng dũng bắt đầu một ngày phiêu lưu đáng nhớ.

Dưới những tán thông xanh ngắt, lọc bớt cái gắt của những tia sáng, tôi bước đi khoan thai, nhẹ nhàng. Cảm giác se lạnh với những cơn gió rì rào khúc nhạc đón chân người lãng tử. Quả thật, không có gì thú vị hơn khi tự do lang thang giữa núi rừng bạc ngàn như thế này. Thanh bình và nhẹ tênh. Tôi thả hồn mình lơ lững, nhảy múa, đu đưa trên những nhành thông, đùa giỡn với những tia nắng tinh nghich len lỏi chiếu xuống. Đã quá mệt mỏi với cuộc sống mưa sinh, của những đắng cay, thèm biết bao cảm giác tự nhiên tự tại này! Vì thế mà người lữ khách dường như quên hết những lo lắng thường nhật, thả lòng miên man, để những bước chân tự do hoạt động. Không gò bó và một khuôn phép nào cả, những bước chân nhẹ nhàng cảm nhận sự mềm mại của chiếc thảm dưới chân được đan bởi những chiếc lá của rừng xanh. Những bước chân sâu dần và xa dần và xa dần khỏi âm thanh của cuộc sống: tiếng gầm thét của những chuyến xe lên xuống, tiếng cười nói ồn ào của du khách thập phương. Chỉ còn lại với tâm hồn người lữ khách đơn côi một núi rừng bạc ngàn, những điệu nhạc du dương: tiếng gió, tiếng lá cây, tiếng ríu rít của những loài chim lạ.

Lãng tử, và cô đơn đó là những gì mà cuộc hành trình này mang đến như vốn nó được thiết kế ra như thế; và đây là những giây phút thật sự của cuộc hành trình. Và rồi, vẫn như cuộc đời thật, con đường đi không lúc nào cứ trải rộng bằng phẳng và dễ dàng, luôn có những thử thách chờ đón ở đâu đấy trên những chặn đường đi. Những sườn núi nghiêng những góc lớn hơn 45 độ bắt đầu hiện ra thách thức người lữ khách. Muốn tiếp tục cuộc hành trình, tôi phải băng qua những triền dốc lên xuống như thế.

Và chính lúc này tôi mới chợt nhận ra dôi dày trong chân không phù hợp tí nào cho việc leo núi. Đế nhựa cứng đã mòn, cộng với rừng được trải một lớp thảm lá thông khô, trên độ dốc ấy cứ bắt đầu trơn tuồn tuột. Nếu như phía dưới không có những gốc cây, thì cứ ngồi xuống mà cho trợt patin xuống thì thú vị lắm. Nhưng rõ ràng điều đó là không được. Thêm vào đó chiếc balo nằm trên lưng làm tăng thêm trọng lượng khiến cả người lúc nào cũng chúi về phía trước mỗi khi xuống dốc và bật ngửa ra sau khi leo lên dốc. Đánh vật với thử thách! Cố tìm cho ra những mỏm đá nhỏ để làm điểm tựa cho đôi chân và đôi tay. Tôi phải tháo ba lô cho nó chạy tự do để giảm trọng lượng trên cơ thể. Cùng lúc đó, phải dỡ đủ kiểu lăn lê bò trường được huấn luyện từ thời học quân sự để chinh phục những bước đi. Chính vì thế mà tôi chỉ chụp lại những kỷ niệm này khi đã tìm được chỗ đứng vững chắc cho đôi chân, và hiển nhiên đó là điểm thấp nhất khi vừa xuống dốc để lại tiếp tục chinh phục con dốc phía sườn núi bên kia.

Vật lộn với những sườn đồi, mồ hôi bắt đầu nhễ nhại. Chiếc áo khoác bị tháo ra. Những lúc hiếm hoi dừng lại như thế này, chợt để ý tới hiện tại: hình như mình đã đi xa quá so với đường dẫn lên đỉnh núi. Vật chỉ đường duy nhất trong người bây giờ là chiếc điện thoại với gmap. Vẫn có sóng 3G. Ôi tốt quá! Ngồi bệt xuống, nhấm chút nước cho đỡ cơn mệt, chờ anh em nhà google load dữ liệu xuống máy. Đây rồi, cái chấm nhỏ xíu nằm giữa một mảng thông xanh là mình, tìm langbian, mình đã đi chệt ngang hơi bị nhiều so với đỉnh. Điều chỉnh lại hướng đi. Chợt nghĩ, tiếp tục thế này mạo hiểm quá, không biết phía trước còn những gì đang chờ đợi. Lại một thân một mình giữa đồi núi bao la. Không mang đủ các dụng cụ hỗ trợ cần thiết cho một cuộc đi núi. Ngẫm lại thấy mình bốc đồng quá. Đi không có kế hoạch, không trang bị. Muốn là đi mà không biết mình sẽ đi đâu, điều gì ở phía trước. Có lẽ cái máu phiêu lãng nằm trong con người tôi là một điều gì đó thật hay nhưng cũng thật ngốc. Có lẽ, nên hạn chế lại những cảm xúc bất chợt, bớt đi sự bốc đồng mà nhiều lúc cần lắm trong cuộc đời này. Tôi quyết định hướng những bước chân của mình về con đường dẫn lên điểm du lịch đã được trải nhựa. Lắng nghe tiếng vọng của những chuyến xe jeep để định hướng, nhìn lại bản đồ gmap một lần nữa. Xốc ba lo lên vai, tiếp tục vượt lên sườn núi trước mặt. Đoạn đường lại tiếp tục khiến cho tôi phải dùng cả hai tay, hai chân và cái đầu của mình để đi. Những gốc thông, những mỏm đá trở thành những người bạn cho tôi điểm tựa vượt qua các thử thách này. Có những lúc phải bám xuống sườn núi, lấy tay tém hết các lá thông qua một bên, để lộ lớp đất phía dưới cho những bước chân làm điểm tựa bước đi. Hành trình chính vì thế như kéo dài ra. Tiếng động cơ của những chiếc xe jeep mỗi lúc một rõ dần. Ngước nhìn lên, phía trên kia, chỗ những hàng thông ấy, có lẽ là nơi giáp ranh với con đường nhựa của những tiếng động cơ.

Chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa…. Tôi đã phải động viên mình như thế. Ngốc đầu lên khỏi sườn núi. Chạm mặt với đương nhựa. Tôi nhảy phóc lên, phủi những chiếc lá thông khô ghim vào quần áo. Một vài chiếc xe lên xuống, những ánh mắt nhìn ra không hiểu thằng tôi làm gì giữa núi rừng như thế này. Hít một hơi thật sâu – bây giờ thì tôi lại có thể thưởng thức không khí trong lành của núi rằng một cách sảng khoái. Men theo con đường nhựa, tôi thả bước thong dong trên mặt đất bằng phẳng. Tìm cho mình một chỗ nghỉ chân.

Vứt ba lô sang bên, làm một ngụm nước, ngả người xuống tán thông xanh mát rượi, cho mình một khoảnh khắc nghỉ nghơi hưởng thụ sau một đoạn đường vất vả đã đi qua. Dẫu biết rằng mục tiêu vẫn còn ở phía trước! Trong tiếng gió vi vu, tiếng hàng thông xanh rì rào, tôi lim dim, lim dim hòa quyện với núi rừng đang thủ thỉ câu chuyện tình của chàng Lang và nàng Bian.

Với một đoạn đường khá mệt khiến cho bước chân tôi chùn xuống, và tinh thần bắt đầu rơi xuống mặt đất chứ không còn lơ lững trên những cành cây nữa. Quyết định tiếp tục chặn đường còn lại bằng con đường trãi nhựa của những chuyến xe jeep. Bước từng bước trên con đường nhựa quả thật chẳng có thú vị gì cả khi mình muốn tìm những cảm giác phiêu lưu của núi rừng. Bởi thế nên khi gặp những dấu hiệu tracking của một nhóm nào trước đó để lại, cái máu nó lại nỗi lên, tạm biệt con đường nhựa nhạt nhẽo, xốc lại ba lô, power up – như khẩu hiệu của nhóm trecking để lại. Tôi lại bắt đầu những bước chân xuyên qua những triền dốc thông với người bạn đồng hành là những vết tích vẫn còn để lại

Những mũi tên chỉ về phía trước như khuyến khích kẽ lữ hành dấn những bước chân mạnh mẽ. Những vết sơn trên tán đá, thân cây tiếp thêm cho tôi sự tự tin trong cuộc chinh phục của mình dẫu vẫn phải vượt qua những triền dốc trơn trợt. Những sợi dây nilon mỏng manh không thể níu vào cũng trở thành những điểm tựa cho từng bước chân đi.

Những dấu hiệu ấy cho thấy rằng: tôi cô đơn nhưng không hề đơn độc, đoạn đường này đã ghi dấu những bước chân của những kẻ phiêu bạc như tôi. Cảm giác như họ vẫn còn đâu đó phía trước, vì thế những bước chân càng thêm dứt khoát. Sự tự tin đã trở lại. Tâm hồn lại bắt đầu phiêu bồng cũng cỏ cây, hoa lá. Giữa khoảng thời gian mênh mông đơn độc ấy, thi thoảng những mầm sống nhỏ nhoi của núi rừng đem lại cho người lữ hành những cảm xúc khó nói thành lời.

Không bạn bè, người thân xung quanh. Chồi sim rừng vẫn vươn mình sống cùng với những mầm thông non mơn mởn, nở những cánh hoa tim tím. Ở đâu cũng thế, sự đấu tranh sinh tồn và sinh sôi nảy nở là một quy luật tất yếu. Những lúc chán nản, mệt mỏi với cuộc sống, trên những cuộc hành trình như thế này, những hình ảnh này khiến cho tôi như tỉnh dậy, thêm tin vào cuộc sống. Xin cảm ơn những mầm sống nhỏ nhoi của núi rừng như nhắc nhỏ cho người lữ khách về một mặt khác của cuộc sống. Chính những khoảnh khắc ấy đã kéo con đường gần trở lại. Và khi ngước mặt lên là tháp anten, tôi biết rằng mình đã thành công.

Tâm trạng háo hức khi đến đích bị dội một gáo nước lạnh buốt khi tôi đặt chân lên đây. Bởi đơn giản, nơi này là đỉnh khai thác du lịch, đường nhựa xe chạy đến nơi, hàng quán, thợ chụp ảnh, du khách ồn ào. Cảnh vật đã bị nhân tạo hóa, và rõ ràng đây không phải là điểm đến trong hành trình tôi đã vạch ra. Tuy nhiên, đã đi đến nơi, nên dừng chân lại nghỉ ngơi, tiếp thêm năng lượng cho chặn đường mới là điều tôi tự an ủi mình khi lang thang cùng với các du khách nơi này. Phải công nhận một điều (mãi sau khi lên đến đỉnh cao nhất tôi mới biết), tại đỉnh này là nơi có view đẹp nhất khi nhìn xuống dưới chân núi. Cảnh vật mờ ảo, bởi một lớp sương khói mờ mờ, tôi thay ống kính kéo những tấm hình từ trên đỉnh cao 1916m này. Những ngôi nhà trở nên bé xíu nằm dưới chân tôi. Không biết tự khi nào cảm giác đứng trên cao nhìn xuống cuộc sống phía dưới khiến tôi rất thích thú. Những ngôi nhà to lớn giờ trở nên bé xíu, cuộc sống bổng chốc nhỏ nhoi đến không ngờ. Ấy thế mà khi đi đâu tôi cũng muốn được leo lên thật cao, để cuộc sống phải nằm dưới chân mình. Tôi đã mong leo lên tháp truyền hình ở Thượng Hải, hay tôi nhất quyết phải lên tận ngọn tháp Effiel khi lần đầu tiên đến Paris cũng vì thế. Và giờ đây, cảm giác ấy lại đang ở trong tôi.

Đứng giữa trời đất bao la, nhìn cuộc sống dưới chân mình nhỏ nhoi chi lạ. Thế nhưng khi nhìn xung quanh mình vẫn chưa phải là nơi cao nhất, vẫn còn kia ngọn núi xa xa vươn cao hơn mình thách thức. Quyết định chinh phục tiếp đỉnh núi cao nhất ấy được đưa ra không một chút đắn đo. Hai ổ bánh mì và hơn chai nước vẫn còn trong ba lô. Dự định là bữa trưa trên đỉnh, thế nhưng kế hoạch này phá sản vì mất thời gian để đến đây. Bụng thì vẫn không đói lắm, nhưng hơi mệt với chặn đường đã qua. Nguồn thực phẩm dự trữ trong ba lô phải để dành cho cái đỉnh cao nhất kia, nơi mà chắc chắn không có bất cứ dịch vụ ăn uống nào. Nhẩm tính, mình cần phải bổ sung thêm năng lượng. Lượn qua khu bán đồ ăn, những xiên thịt nướng bay mùi thơm phứt. 15000đ cho một xiên Đà Điểu nướng gồm 03 cục thịt nhỏ xiu xíu và 03 miếng ớt Đà Lạt. Hic. Mắc. Làm 02 xâu thịt nướng 30000đ thêm một cây kem 5000đ giải quyết tạm thời cái bao tử. Xong, đảo một vòng quanh đỉnh, phải nói view nhìn ở đây khá đẹp khi con suối vàng chảy uốn lượn dưới chân núi.

Lựa một vị trí có thể thu vào ống kính nét đẹp lãng mạn ấy. Suối vàng mờ mờ sau lớp không khí dày đặt. Tiết trời hôm nay khiến tôi không có được những bức hình trong veo được. Dạo chân lên những bậc thang nhỏ, bước vào quán nước của khu du lịch.

“Đây vẫn chưa là đỉnh cao nhất phải không em?” Vẫn không chắc chắn tôi hỏi lại chú em làm nhân viên trong quán.
“Đúng anh ạ, đỉnh cao nhất đằng kia”, chú vừa nói vừa chỉ tay về phía cái chop cao cao đang nhìn tôi cười ngạo nghễ.
“Có đường lên trên đó không em?”
“Dạ có anh, anh xuống dưới kia một tí là có đường chỉ lên, nhưng xe không đi được” – Chắc chú em này tưởng mình đi xe jeep lên đây!
“Vậy là cứ đi theo đường này xuống hả em?”
“Dạ, đúng rồi anh”
“Cám ơn em, à, cho anh lon bò húc”.
15000đ cho lon bò cụng, cũng okie đó chứ! Uống xong lon nước tăng lực, thấy mình tự tin đến lạ, xốc lại ba lô, nhìn lại đỉnh núi này một lần nữa. Những dãi khói của bà con làm vườn bay lên phía dưới kia cho mình một cảm giác bâng khuâng. Nhớ cái mùi nồng nồng rơm rạ, cỏ khô khi bắt đầu làm đất cho vụ mùa mới.

Thả những bước chân tự do, phóng khoáng theo con đường rợp bóng thông tôi đi tìm cho mình điểm xuất phát tiếp theo như lời chú em phục vụ chỉ. Hai xâu thịt nướng, một que kem và lon bò cụng cộng với không khí trong lành mát rượi bóng thông reo khiến tôi thật sự khôi phục hoàn toàn năng lực. Cái mệt mỏi của chặn đường ban sáng bay đâu mất, để lại những bước chân thong thả của kẻ lãng tử phiêu linh trong gió rừng. Nhẹ tênh những bước chân.

Dọc đường một vài nhóm bạn trẻ cũng đang đi lên, thấy tôi nhao nhao hỏi “ Đến đỉnh còn xa không anh?” “Gần tới rồi, một chút nữa thôi” Tiếng reo mừng vang lên giòn tan trong trẻo giữa núi rừng bạc ngàn. Chợt thấy cuộc sống có thêm nhiều ý nghĩa.

Tôi lang thang theo con đường ngoằn ngoèo, luồn trong rừng thông xanh, một vài đoàn từ đỉnh núi theo xe jeep đi xuống, thấy tôi, hét to “ có đi quá giang xuống không?”. Lắc đầu, vẫy tay chào những khuôn mặt rạng ngời của du khách khi vừa chiêm ngưỡng vẻ đẹp của thành phố trên cao. Con đường dẫn lên đỉnh cao nhất 2169m nằm ngay tại khúc cua gấp, với vỏn vẹn hai tấm biển chỉ đường bé xíu được đóng trên thân cây thông. Mà nếu không để ý thì cũng khó nhận ra :

Như vậy là tôi đã đi xuống khoảng hơn 2km, con đường phía trước mặt là khoảng 3km leo núi theo như chỉ dẫn của biển báo. Tại đây cuộc đồng hành của tôi có thêm vài người bạn mới, cũng cùng mục đích chinh phục đỉnh 2169m này, những người bạn từ trang web dulichbui. Vài câu chào hỏi, nhập đoàn, chúng tôi bắt đầu những bước chinh phục đỉnh cao theo con đường mòn bé tí tẹo. Do đoàn có nhiều mem, lại tiếp tục chờ đợi bạn đến sau nên tôi bứt phá đi trước, hẹn gặp nhau trên đỉnh LangBian.

Nữa đoạn đường đầu trôi qua một cách nhanh chóng bởi con đường mòn với địa hình tương đối bằng phẳng, không gây khó khăn gì cho lắm. Cảm giác leo núi chỉ bắt đầu với nữa chặng sau của cuộc hành trình, khi phải leo lên những triền dốc đứng. Lúc bấy giờ tôi mới bắt đầu thở dốc, đôi chân bắt đầu cảm thấy mỏi cơ. Len lõi đi trong rừng rậm, bây giờ thì đích thị là rừng rậm với nhiều chủng loại cây cối, không còn là những cánh rừng thông như dưới kia nữa. Những lúc bám tay vào những rễ cây để leo lên, hay những lúc vượt qua các thân cây nằm chắn ngang con đường mòn cao lên tới bụng, tôi bắt đầu thấm mệt. Bước chân bắt đầu nặng dần như đeo chì, mồ hôi vã ra ướt cả chiếc áo thun trên người dẫu rằng con đường đi không có ánh nắng xuyên qua. Dọc đường tôi bắt gặp một vài bạn Tây ba lô đi xuống rời rạc. Nhìn nhau, gởi một lời chào và động viên nhau đi tiếp. Càng lên cao, không khí càng ẩm thấp, dốc càng dựng ngược, người càng mệt, bước chân càng nặng nề, khoảng cách dừng lại nghĩ ngơi càng dày hơn, thế nhưng suy nghĩ mình được đứng trên ngọn núi cao vút, mọi vật xung quanh ngay dưới chân mình lại khiến tôi bước tiếp, những bước chân như cóng lại. Chợt bắt gặp hình ảnh và lời nhắn khá lãng mạn ngay tại điểm dừng chân.

Những chiết lá còn tươi rói, chứng tỏ dòng chữ này mới vừa được sắp đây thôi. Bắt gặp một tâm hồn lãng tử như mình giữa chốn rừng sâu, và chắc rằng đó là của một bạn Tây mũi đỏ mắt xanh nào đó. Dòng chữ như nói chuyện với tôi, nhắn nhủ người lãng tử những bước chân phiêu lãng luông tìm gặp được những người bạn đồng hành đâu đó quanh đây. Tôi không dừng lại nhiều để nghỉ ngơi tại nơi dừng chân, vì càng nghỉ nhiều cảm giác mệt mỏi khi tiếp tục càng tăng. Chính vì thế tôi chọn giải pháp nghỉ ngắn trong vài phút nhưng dừng lại nghỉ nhiều lần trên đường đi. Đường lên núi, nếu đi vào mùa mưa sẽ rất trơn và sẽ khó đi hơn nhiều so với thời tiết mùa khô như lúc tôi chinh phục. Những bước chân cuối cùng lên đỉnh là những bước chân nặng nề nhất nhưng cũng háo hức nhất, vì biết rằng trước mặt mình là cái sung sướng mà mình tìm kiếm. Gần lên đỉnh núi tôi bắt gặp 02 em Tây đi xuống, lại chào nhau, hỏi thăm nhau và chúc mừng nhau rồi mỗi người một hướng (người đi lên, kẻ đi xuống), thật vui và ấm áp tình cảm cả ta lẫn Tây. Và rồi cuối cùng, đỉnh LangBian cũng đón bước chân của kẻ phiêu lãng, tôi nhảy lên sung sướng hét thật to, đẩy cảm xúc của mình bay qua những ngọn núi , những cánh rừng bạt ngàn. Một mình, đứng giữa trời bao la, tất cả mọi vật xung quanh đều phải ngước lên nhìn mình một cách thán phục. Một cảm giác vui sướng ngất trời.

Lấy điện thoại.
Bấm số một người.
Bỏ lại điện thoại vào túi.
Một chút lặng xuất hiện.

Nắng chiều nghiêng nghiêng trải xuống xóm làng dưới chân núi thật đẹp. Người lữ hành vừa vui vừa cảm thấy buồn một cách vô hạn. Cảm giác muốn sẻ chia hạnh phúc nhưng đành phải nhốt nó lại nghẹn ngào. Tôi hét lên, hét những âm thanh dài, vang xa, nhờ cơn gió, nhờ những tán lá rừng mang đi xa, thật xa để bầu trời kia, những dãy núi kia, những tán lá, những loài chim rừng cùng chia sẽ những cảm xúc này, cảm xúc của một con người lãng tử giữa cảnh quang thiên nhiên hùng vĩ…

Một mình trên đỉnh núi, khoan khoái, tôi nằm dài thả lỏng hoàn toàn cơ thể. Nắng chiều khá gắt. Kệ. Lấy chiếc mủ úp che mặt để tránh ánh nắng chiếu vào mắt, tôi lim dim thưởng thức âm thanh vọng của núi rừng sau khi giải quyết cái bao tử bằng ổ bánh mì nguội nhăn nhúm. Gối đầu lên chiếc ba lô, nằm trên đỉnh cao chót vót nghĩ ngợi về những chặn đường mình đã đi qua, những thăng trầm của cuộc sống. Mọi việc như thước phim quay chậm lướt qua bầu trời trước mắt. Tôi thường hay thế, thường tìm cho mình những khoảnh lặng để suy nghĩ, và hôm nay trên đỉnh LangBian lộng gió, một mình giữa bầu trời mênh mông cho tôi một cảm giác đặt biệt khi suy nghĩ về cuộc sống. Không dễ gì để kiếm cho mình những khoảnh khắc thế này, tôi miên mang theo ký ức của mình quên cả thời gian trôi. Mãi đến khi những tiếng vọng của các bạn dulichbui vang lên gần sát, tôi mới quay về thực tại. Từng người một trong đoàn chạm chân lênh đỉnh núi, những tiếng hét vang sảng khoái, những nụ cười rạng ngời lấm tấm mồ hôi, những nét mặt hân hoan vui sướng. Tôi tiếp tục thưởng thức vẻ đẹp của núi rừng qua ống kính. Những tán cây cuả rừng già, những ngọn núi nhấp nhô, những bản làng lấp ló sau các ngọn cây nhưng cười đùa với những tảng mây trắng bồng bềnh trôi trong nắng giữa bầu trời xanh ngắt.

Xoay ngược ống kính lại, đỉnh radar phía xa với trụ anten đánh dấu cùng con suối vàng uốn quanh. Tôi ngạo nghễ nhìn ngắm cái đỉnh ấy, cái đỉnh mình đã đứng đó lúc trưa mà nhìn qua bên này ấm ức. Nhìn luôn lại quảng đường mình đã đi qua: Cũng xa thật! Càng nhìn càng cảm thấy sung sướng, cái cảm giác hụt hẫng khi biết mình chinh phục sai đỉnh giờ như được bù đắp lại

Quay lại với các bạn trong đoàn, tán gẫu, trò chuyện, chụp những tấm hình lưu niệm, rồi xuống núi cho kịp trời chiều. Đoạn đường đi xuống không mấy vất vả cho tôi như khi trèo lên. Đi cùng có thêm những người bạn đồng hành nên quảng đường trở nên ngắn lại. Lúc chúng tôi xuống khoảng tầm giữa buổi chiều vẫn bắt gặp hai bạn nữ đi lên. Chào hỏi, chúc nhau và không quên dặn dò các bạn ấy tranh thủ thời gian không thì trời sẽ tối. Không biết hai bạn ấy có kịp xuống khỏi núi khi màn đêm buông xuống hay không?

Cùng với cuộc trò chuyện dọc đường và những câu đùa vui vẻ chẳng mấy chốc con đường khó khăn đã qua đi, chúng tôi dừng chân lại trên đoạn đường bằng nghỉ ngơi. Đưa mắt nhìn về ngọn núi mà mình đã mới đây thôi còn đang đứng trên đó. Lòng cảm thấy như chia xa một điều gì đó. Tạm biệt đỉnh LangBian, những khoảnh khắc độc bước khó quên và những cảm xúc tràn về bất chợt. Vốn là một người lãng tử, đa mang nên những cảm xúc chợt dừng lại miên man khó tả.

Làm vài hớp nước, chúng tôi lại tiếp tục đường xuống. Chắc có lẽ đã chồn chân cho chuyến leo núi, nên một số bạn trẻ đã chọn cho mình xuống núi trên những chuyến xe jeep. Tôi và ba bạn khác tiếp tục đồng hành len lỏi qua rừng thông. Con đường đi xuống là con đường được đánh dấu trên bản đồ GMAP, là lối đi mà các poter sẽ dẫn khách du lịch đi chứ không đi một cách mò mẩm như tôi lúc ban sáng. Triền dốc thoai thoải len lỏi qua những tán thông thưa thớt. Vẫn những chiếc lá thông kim đan lớp dưới chân khiến cho đôi chân tôi lại bắt đầu trơn trợt khi đế dày không đủ độ bám. Đến gần chân núi, tôi buộc phải tháo đôi dày ra đi chân đất mà cảm thấy an toàn hơn.

Chân núi đón chúng tôi là một bãi cỏ bằng phẳng và khá đẹp. Tuy nhiên đang là mùa khô nên tôi không thể thấy được cái màu xanh mượt mà của cỏ. Chỉ cảm nhận bằng trí tưởng tượng của mình. Một bãi đất bằng, rộng, khi vừa bước chân ra khỏi nhúng cánh rừng thông. Tôi đứng trên bãi cỏ trống trơn, xung quanh như mở rộng ra, khiến cho con người trở nên rộng lượng bao dung hơn. Tôi đưa máy ghi lại theo hướng nhìn về phía rừng thông vừa mới đi qua, và những thửa hoa chuẩn bị cho vụ mới phía trước mặt. Những mảnh đất đỏ trong cái sắc dịu mát của trời chiều, cho tôi liên tưởng đến những luống hoa sặc sỡ sắc màu đung đưa trong gió.

Tạm biệt LangBian khi những tia nắng cuối ngày xuyên qua đám mây dày phía chân trời xa, tạo nên một cảnh tượng huyền bí. Nhìn lại LangBian, chia tay câu chuyện tình lãng mạn, những khoảnh khắc đáng nhớ của một ngày phiêu lãng, hòa vào thiên nhiên núi rừng. Mệt mà vui, mà sướng. Cảm giác tự do tự tại phiêu linh trong không gian mở cùng những điệu nhạc rừng của gió, của cây, của chim muôn và của những bước chân bồng bềnh của người lãng tử.

Trời đã bắt đầu buông xuống, không khí lạnh bắt đầu len lỏi qua lớp áo phong phanh. Nhìn đồng hồ, không kịp cho tôi thực hiện theo kế hoạch của mình. Bỏ lại cung đường Suối Vàng, tôi kết thúc ngày thứ 3 của cuộc hành trình với một tình cảm lãng đãng cùng Chàng Lang và Nàng Bian lộng gió. Những chiếc xe máy quay tròn đưa chúng tôi về với phố phường Đà Lạt. Làm một chút rượu nóng, cùng với vị lạ lạ của lẫu dê nơi phố núi tại quán lẩu nằm sâu hun hút trong con hẻm của đường Trần Nhật Duật. Tôi chia tay các bằng hữu dulichbui mới quen, hẹn gặp lại trong những chuyến phiêu lưu khác.