Độc hành 2012: Mây trời, Nắng biển và Gió núi

Lại một lần nữa, hắn vác balo lên đường. Gác lại những rủ rê của bè bạn về những chuyến phượt đông người  vui vẻ, hắn chọn độc hành qua những cung đường đầy nắng và gió. Lý do cho một chuyến độc hành thì nhiều, chỉ đơn giản là để có những khoảng thời gian thật sự chỉ là của riêng mình. Lần này hắn chọn một cung đường dài với mây trời,nắng biển  và gió núi.

Hắn đã rất tâm đắt với câu nói “ hạnh phúc là trên đường đi chứ không phải đích đến”, rất nhiều nghĩa trong cuộc sống này. Nhưng với những chặng đường phượt của hắn thì rõ ràng đó chính là nghĩa đen. Với tôn chỉ đó, hắn không quan tâm đích mình đến tại đâu, ăn ngủ thế nào, mà chỉ tập trung vào những gì mình thấy được trên mỗi vòng xe. Kế hoạch ra để định hình một cung đường, nhưng hắn biết sẽ không bao giờ hắn làm theo đúng 100% những gì đã định. Và quả thật, thực tế là như vậy; nhưng chính những lúc vượt ra khỏi những ranh giới của kế hoạch, thì hắn lại có thêm nhưng cảm giác mới mẻ đáng nhớ cho chuyến độc hành của mình. Hồi ức này, như thói quen sau mỗi chuyến đi của hắn, để hồi tưởng lại những cảm xúc đã qua và chia sẽ cùng những tâm hồn đồng điệu.

Ngày trước khi xuất phát, hắn nhậu li bì từ trưa đến tối khuya, không một miếng cơm trong bụng. Sáng dậy, bụng ọc ạch, cảm giác không khỏe, cứ muốn nằm, nằm và nằm. Nhướng mắt mệt mỏi hắn bảo mẹ hắn “ má mua gì nấu ăn sáng đi má, qua giờ con không ăn được gì”. Thế là mẹ hắn tất bật đi mua đồ, nấu một nồi bún thơm phức – thật tội cho mẹ hắn – lòng thương con vô bờ thế đấy. Làm một lúc 02 tô bún mẹ nấu, bụng đã ổn nhưng vẫn mệt, chỉ muốn nằm ngủ tiếp. Mẹ hắn  nhìn hắn lo lắng “ thôi ở nhà nghỉ đi cho khỏe con ạ”. Thế mà khi thấy hắn lục đục xếp đồ vào balo, mẹ cũng chẳng nói gì. Mẹ đã quá hiểu tính hắn, không thể cản được.

Thế là hắn đi, ba lô trên vai cùng chú xế bắt đầu những cung đường rong ruổi. Phà Cát Lái trong buổi sáng trời trong xanh khiến hắn phải rút sung ra làm vài tấm ảnh khi chuyến phà bắt đầu rời bến.

Viet Nam

Phà Cát Lái

Đứng trên phà, tự dưng hắn lại suy nghĩ bâng quơ về số phận của những chiếc phà này. Rồi khi nào chúng sẽ được thay thế bằng nhứng chiếc cầu hiện đại và khi ấy chúng sẽ đi đâu, về đâu như những con phà Thủ Thiêm mới đây thôi đã ngừng hoạt động. Ừ nhỉ, bây giờ mấy ai còn nhớ đến những con phà Thủ Thiêm một thời, khi cầu Thủ Thiêm và hầm Thủ Thiêm đã đi vào hoạt động hiện đại hơn, tiện dụng hơn. Cuộc sống vốn dĩ tàn nhẫn đến vô tâm thế đấy, nhưng âu đấy cũng là quy luật để phát triển. Hắn bật cười, những nụ cười khó hiểu đối với những người xung quanh – hắn vốn có những nụ cười khó hiểu một mình như thế.

Xuống phà, bước chân vào địa phận tỉnh Đồng Nai, những con đường trải nhựa đưa hắn len lỏi qua những cụm dân cư bản xứ. Mặc dù chưa đi đường này lần nào, nhưng hắn cũng chả sợ bị lạc, cứ nhìn những chiếc xe cùng chiều trên đường mang biển số 72 của Vũng Tàu hắn an tâm nhở nhơ với vận tốc nhẹ nhàng 50km/h. Hắn vốn không thích chạy xe như ăn cướp, bở đơn giản một điều hắn muốn được cảm nhận không khí của những nơi hắn bước chân qua, những cảnh vật bên đường hắn đến. Chính vì thế mà dù trời hè nắng gắt, hắn vẫn cứ chầm chậm, mặt cho những chiếc xe khác ào ào qua mặt. Đường về Nhơn Trạch dẫn hắn đến những vườn cao su xanh mượt. Cái nắng sáng nhấp nháy nhảy trên những tán cao su non và rơi xuống thảm cỏ xanh bên dưới làm hắn thấy thật thú vị. Dựng xe dưới gốc cao su, hắn đưa máy lên, bắt đứng những tia nắng tinh nghịch ấy.

Viet Nam

Rừng cao su

Vườn cao su hắn chọn không phải là vườn cao su lớn tuổi nên không có những mái vòm cong cong của những tán lá cao su đặc trưng. Nhưng bù lại, hắn lại được trãi mình trên lớp cỏ xanh mượt mà dưới những gốc cao su non tơ, nghe tiếng lá rì rào, tiếng đùa tinh nghịch của những tia nắng hè loáng loáng trên thảm cỏ xanh ấy.

Viet Nam

Cao su

Rời những mảnh vườn cao su non xanh tơ, hắn tiếp tục cuộc hành trình về Nhơn Trạch. Thủ phủ của huyện Nhơn Trạch nằm giữa cụm khu công nghiệp của tỉnh Đồng Nai. Hôm hắn đi là ngày nghĩ lễ, nên đường phố và các nhà máy vắng tanh không hoạt động,chỉ có những lá cờ đỏ rực tung bay trong cái nắng chói chang mùa hè giữa bầu trời xanh trong vắt. Những lá cờ vui đùa nhảy múa ăn mừng chiến thắng vĩ đại của nhân dân Việt Nam 37 năm về trước. Đẹp! Hắn dừng lại thu vào ống kính của mình khung cảnh ấy mà nghe như có tiếng reo hò chiến thắng vang dội đâu đây.

Viet Nam

Nhơn Trạch

To be continued…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s