Trekking the Annapurna Circuit

annapurna-circuit

 No Start Finish Transport
From Day Time To Day Time Type Cost
1 Day 1 SaiGon 25-Jan 18:55 Kuala Lumbur 25-Jan 21:50 Flight  $    80.00
2 Day2 Kuala Lumbur 26-Jan 17:35 Kathamandu 26-Jan 19:45 Flight  $  115.87
Arrival in Kathmandu at noon. Afternoon : prepare equipment, food. Get entrance permit also TIMS card at Tourism Information Board in Kathmandu.
3 Day3 Kathmandu – Ghermu (1130 m) – Car and Jeep (8-10hrs drive)
Rent a private car to Benshisahar then swicth to Jeep to Ghermu. 7 – 8 scenic drive through Prithivi high way
4 Day4 Ghermu – Dharapani (1900 m) Ghermu – Jagat – Chamche – Tal – Karte -Dharapani
Begins with the rocky trail following the Marsyandi Rivers steadily uphill to Tal at 1675m, the first village in the Manang district. We walk through a wide and flat valley, then the journey continues making up and down to Dharapani at 1890m.
5 Day5 Trek to Koto (2640 m) Dharapani – Bagarchap – Dannaqyu – Koto
There we find a stone entrance chorten typical of the Tibetan influenced villages from here northwards. We then visit the Bagarchhap at 2160m that offers the typical flat roofed stone houses of local Tibetans design although the village which is still in the transition Zone before the dry highlands. Before we reach to Danaque we walk through a pine forest and mani walls. With often rough and rocky, the trail climbs to Tyanja at 2360m, & then continues through forest, but near the river, to Kopar at 2590m.
6 Day6 Trek to Upper Pisang (3310 m)  Koto – Chame – Bhratang ¬- Dhukur Pokhari – Upper Pisang
As we reach the Chame, the headquarters of the Manang district, we are rewarded by the fine views of Annapurna II as you approach Chame & two small hot springs by the town. From there the trail joins to climb to Pisang, which sprawls between 3200m & 3300m. We continue through the drier upper part of the Manang district, cut off from the full effect of the monsoon by the Anapurna Range.
7 Day7 Trek to Manang (3500m). Upper Pisang – Ghyaru (3730m) – Ngawal (3680m) – Humde (3330m) – Bhraga – Manang
Leaving Pisang, we have an alternate trails north and south of the Marsyangdi River which meet up again at Mungji. The southern route by Hongde, with its airstrip, at 3325m involves less climbing than the northern route via Ghyaru. We pick the northern route though there are better views on the trail that follows the northern bank of the river. From Mungji, the trail continues past the picturesque but partially hidden village of Bhraga (3450m) to nearby Manang at 3500m.
8 Day8 Half day for Acclimatization –   Half day for Khangasar
Wake up late. Lazy morning, enjoy the atmoshere and good cake in peaceful town.
Depart at 2pm for Khangasar (about 3hrs on trail). Overnight in Khangasar.
9 Day9 Trek to Tilicho Lake Base Camp (4,150m)
Heading toward Tilicho lake. One to two hours after Khangasar we will find Tilicho Peak Hotel (4.070 m) where we have lunch. Tilicho Base Camp Hotel is a further three hour walk from there.
10 Day10 Trek to Tilicho Lake (4,920m) back to Tilicho Peak Hotel (4.070 m)
The lake is reached by walking three hours up from the Tilciho Base Camp Hotel in the morning then back to Tilicho Peak Hotel for over night. Snow leopards are around in this area but we are more likely to see blue sheep and yaks. Being at the lake can be cold as it can be very windy
11 Day11 Trek to Yak Kharka (4,110m)
From Tilicho Peak Hotel we trek directly to Yak Kharka via Old Khangasar.
12 Day12 Trek to Phedi or High camp (4600m)
The trail descends to cross the river at 4310m we then climb up to Phedi at 4420m. At High Camp on the elevation of 4600m, we can recently found some good Guesthouses built. Our overnight stay will be there.
13 Day13 Day 12: Trek to Muktinath (3710m) High Camp – Thorung La – Muktinak – Raipauwa
The journey from Phedi “foot of the hill” or at the foot to the 5416m Thorung La pass, begins the day. We then make the climb steeply that is regularly used and easy to follow. However, the problem may arise due to the altitude and snow. It often causes terrible problem to cross the pass if it is covered by snow. About four hours climb up to the pass marked by the chortens & prayer flags. As you reach the top, you are rewarded by the magnificent view from the top.
After the pas, we keep down hill to Muktinath. Arrive in Muktinak at noon, we keep wakling for another 30 minutes to Ranipauwa because Muktinath is expensive, a mess and not an endearing place to stay.
After lunch and short rest, we retrace our steps back up to Muktinath to visit the shrines. Muktinath is a pilgrimage centre for both Buddhists and Hindus, it is home to the Vishnu temple of Jiwala Mayi as well as several Buddhist monasteries. It is believed that all your sins are relieved when visiting this temple of Lord Vishnu. In an old temple you can find the natural spring and natural gas jets which produce the eternal flame of Muktinath, it is this combination of earth- water -fire that gives the area its particular religious significance.
14 Day14 Trek to Kagbeni (2.800 m) Ranipauwa – Jhong – Jharkot – Kagbeni
Instead of taking the main road out of Ranipauwa, we took a side-trip this morning to see a couple of villages on the other side of the Jhong valley. These villages are officially in the Kingdom of Mustang and only recently have expensive travel permits been waved. So contrary to the relative metropolitan pilgrimage bustle of Muktinath, the other towns in the Jhong valley retain their more quiet and less touristy demeanor.
We then head back across the farmland of the valley to Jharkot, with its red gompa prominent on its ridge. As part of the Tibetan/Upper Mustang influence, the people in this region follow some of the practices of the Bon.
As the trail down to the Kali Gandaki river, the jeep traffic kept to the left , head for Jomsom. We continue to the right which lead to our not-to-be-missed town of the whole AC, the verdant Kagbeni.
Kagbeni is the gateway to the restricted land (The Upper Mustang, an ancient kingdom) and remains a part of the Upper Mustang culture. It is large enough for hours of exploring, and exotic enough to make that exploring worthwhile.
15 Day15 Trek to Marpha (2.670 m) via Lupra (3.000 m) Kagbeni – Lupra – Jomson – Marpha
Leave Kagbeni, we trek along Kali Gandaki river lies within a rain shadow. Instead of heading straight to Jomsom, we took a sidetrip: left at Panga Khola and up its debris filled riverbed up to Lupra, a small village, one of the last places in the world that you can see the ancient Bonpo Religion in action.
After 2 hours detour, we back on the Kali Gandaki passed massive, twisted rock head to Jomson to. After lunch, we start out to Marpha, the Delightful Apple Capitol of Nepal J. The narrow street in village is very clean and bright with its white stone wall and swept pavement, according some trekker, Marpha is the cleanest village they’ve been in Nepal.
16 Day16 Drive to Ghorepani (2.850 m)
17 Day17 Trek Poonhil (3.190 m) and arround
Early morning, we strat ascent to Poonhill excussion one-hour climb. One can have the excellent views of 30 peaks of Himalayas and in spinning best views of Rhododendron flowers in its vicinity or in the trail in between Ghorepani – Ghandruk (The red one called ‘Lali Guras’ is the national flower of Nepal). Wander about rhododendronforest in afternoon.
18 Day18 Drive to Pokhara – Kathamandu
19 Day19 Kathamandu Kuala Lumbur Flight
Kuala Lumbur 16-Feb 17:00 SaiGon 16-Feb 18:05 Flight  $    80.00

 

Advertisements

Washing at the river

IMG_4481

This was taken on the morning I wandered around Old Bagan.

After many shoot of temple, I followed a painting guy to the river. Relaxing on the edge of rock to see the life at the river. I see couple of Myanmar washing their clothes. They looked like that they have a happy life. I took the telezoom-lens and this is the result. Whatever it is, I like this picture as well as that moment!

Độc Hành Đà Lạt | Phần cuối : Có một Đà Lạt khác trong tôi!

 

Độc hành Đà Lạt | Phần 1

Độc hành Đà Lạt | Phần 2

Độc hành Đà Lạt | Phần 3

Độc hành Đà Lạt | Phần 4

Độc hành Đà Lạt | Phần 5

Đà Lạt, với mọi người là những điểm du lịch nỗi tiếng, với tôi là những mái nhà nhấp nhô lên xuống, ẩn hiện trong những rừng thông mờ ảo sương mù, là những vườn hoa đầu mau sắc hay những thửa rau xếp lớp trên sườn đồi. Tuổi thơ của tôi đã gắn liền với những hình ảnh ấy. Thấp thoáng trong tôi, những con đường uốn lượn dưới lớp sương sớm huyền ảo, là những thửa rau râm rang tiếng dế. Tôi đã trải qua một tuổi thơ với những buổi trưa hè, đi lật từng gốc sú để chọn cho mình những chú dế thang, dế lửa… Thế nên trong lần trở lại này tôi muốn tìm lại ký ức của mình dẫu rằng Đà Lạt đã đổi thay nhiều quá. Bẻ tay lái lên khu vực Trại Mát, lang thang trong khu trồng rau và hoa của bà con như một phần kế hoạch đã định sẵn.

Những triền đồi dốc thoai thoải, những khoảnh đất trồng rau và hoa nhỏ nhắn tạo nên những bậc thang đặt trưng nơi đây. Những luống rau và hoa đã được thu hoạch để lộ ra những dải đất bazan màu mỡ chuẩn bị đón nhận và nuôi dưỡng những hạt mầm tiếp theo.

Còn sót lại nơi đây những vạt atiso trễ vụ chờ được thu hoạch. Phía xa hơn là những thửa rau non mới trồng xanh mơn mởn, chen chúc đón ánh nắng cùng với những mái bạt trắng che phủ các luống hoa vừa gieo hạt. Chợt nhận ra, cuộc sống luôn luôn chuyển động không ngừng, các thế hệ cùng cung sống trên những mảnh đất này.

Kéo cận cảnh đặt tả những búp hoa atiso vào mùa thu hoạch. Cái thứ hoa đa năng, có thể làm thuốc, làm tra, hay nấu canh hầm xương… Đặc sản của xứ cao nguyên này.

Tôi dừng lại cuối con dốc, cũng là con đường cụt. Một vài chị nông dân đang chuẩn bị đất cho vụ gieo trồng mới. “Em để xe đấy, đi lên trên đồi kia còn hoa cúc để mà chụp hình”. Cảm ơn tấm lòng xởi lởi của người dân nơi đây, gởi chiếc xe bên đường, băng qua những bờ chia cắt các thửa hoa nhỏ xíu, một vài thửa cúc còn sót lại vàng rực một góc trời.

Có thể mỗi người có những cảm nhận khác nhau về những gì mình thấy. Đối với tôi, đứng giữa những luống hoa trong cái nắng của trời cao nguyên xanh trong, chợt thấy lòng nhẹ hẵng. Vốn là người thích những vẻ đẹp của thiên nhiên, thích được trãi lòng mình giữa mây trời đồi núi, cảm thấy lòng bâng khuâng một nỗi nhớ. Đã bao lâu rồi, Đà Lạt đã trở nên nỗi tiếng với thương hiệu của những loài hoa. Đứng nơi đây, nhìn những luống hoa mới gieo hạt, những mầm xanh biên biếc, những cánh hoa vàng rực và cả những thửa đất vừa xong vụ mùa, còn sót lại những chiếc lá khô xơ xác; đó có phải chăng là vòng quay của cuộc sống, sinh ra, lớn lên rồi lại mất đi đó là qui luật tất yếu. Bởi thế nên quan điểm của tôi cũng vô cùng đơn giản : tận hưởng từng giây phút bên mình, từng bước chân phiêu bạc.

Tôi quay trở ra, đứng trên cao thu lại trong ống kính mình một lần nữa toàn cảnh một vùng đồi, nơi ươm mầm những cánh hoa đầy màu sắc, những cánh hoa làm nên một Đà Lạt trong lòng bao du khách. Cảm thấy yêu biết bao thành phố này, nơi tôi đã bập bẹ những bài học vỡ lòng cùng với những ước mơ ngây ngôi trẻ dại. Vòng xe lăn đều trên những đoạn dốc quanh co, người lữ khách lại tiếp tục những bước chân phiêu lãng.

Tôi lại tiếp tục rảo qua những con dốc lên xuống, thu vào ống kính mình vẻ đẹp rất riêng của phố phường Đà Lạt, những mái nhà nhấp nhô lên xuống, ẩn hiện trang những rặng thông xanh. Chợt thấy sao quá đỗi thân quen một tuổi thơ êm đềm. Trời Đà Lạt, giữa cái nắng vẫn đượm một chút gì lành lạnh của vùng cao. Tôi nhớ lại những bước chân sáo tung tăng của đứa trẻ lên 6 với chiếc mũ len có bông hoa phía trên đỉnh đầu lắc lư theo từng bước chân, đáng yêu và ngộ nghĩnh. Hình ảnh của tôi ngày xưa đấy, đôi chân bé nhỏ len lỏi giữa những vách tường xanh đỏ, trên những con dốc nhấp nhô. Giờ đây, rảo bước lại những cung đường ấy, lòng không khỏi bâng khuân một cảm xúc nghẹn ngào.

Phần bài viết này, tôi chỉ muốn gởi đến mọi người những nét đặt trưng của phố phường Đà Lạt qua ống kính mà không phải nói gì nhiều. Xem để cảm nhận một Đà Lạt rất riêng, ít nhất là trong tôi.

Thế đấy, với tôi Đà Lạt đẹp theo cách đấy, đơn sơ, giản dị nhưng lại khiến bao trái tim lãng tử đắm chìm trong mê muội. Từng bước tôi đi, cảm giác buồn man mác giữa những gam màu của cuộc sống. Chợt những lời của bài hát quen thuộc ngày nào vang vọng lại:
“…
Thành phố nào vừa đi đã mỏi.
Đường quanh co bên gốc thông già.
Chiều dang tay nghe nắng chan hòa.
Nắng hôn nhẹ làm hồng môi em.
Mắt em buồn,
Trong sương chiều,
Anh thấy đẹp hơn
….”